Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2015

BÊN LỀ MỘT ĐÁM CƯỚI

Đã gần đến ngày thím Hồng lên máy bay đi Úc thăm con gái sắp sinh con đầu lòng, mà chuyện hôn nhân của Thịnh chưa trù tính được gì. Thịnh muốn cưới vợ vào cuối năm nay. Thím Hồng lại đi nước ngoài với thời hạn sáu tháng. Thịnh muốn gì thì cũng phải chờ mẹ trở về. Thím Hồng còn nói để coi qua bển có con gái nhà nào tử tế sẽ cưới về cho Thịnh. Thịnh vùng vằng không chịu nghe. Hai mẹ con cứ vậy mà cãi lẫy nhau. Chung quy cũng vì thím Hồng không chấp thuận, lấy lý do thân thế, địa vị và gia sản của gia đình Liễu không tương xứng với gia đình mình. Đây không phải là lần đầu, đã một lần cách đây sáu năm, thím Hồng từng viện lý do “môn đăng hộ đối” để ngăn cản Thịnh nên vợ nên chồng với cô gái là mối tình đầu của Thịnh. Thế, em của Thịnh, đã yên bề gia thất mà Thịnh còn lần lữa, hôn sự coi mòi chẳng được hanh thông, suôn sẻ. 


Đến ngày thím Hồng chuẩn bị hành lý, Thịnh mới về nhà sau mấy ngày bỏ đi đâu biệt tăm, gia đình nhắn tin gọi điện mấy cũng tắt máy không trả lời. Thịnh về, tránh không nhìn vào mặt mẹ, chỉ lẳng lặng giúp mẹ đóng gói hành lý. Thím Hồng đang tíu ta tíu tít lo bao nhiêu chuyện cho chuyến đi xa nên có vẻ chẳng để ý bận tâm gì đến cậu con lớn. Chú Thiệp, Thịnh và vợ chồng Thế đi Saigon tiễn thím Hồng ra sân bay. Tôi ở nhà một mình trông coi ngôi nhà lầu đồ sộ. Cảm giác rằng khối bê tông nặng nề, trầm lắng này cần có tiếng chân người, giọng người cười nói, tiếng khóc nữa, cho vang động lên, ồn ào lên âm thanh của cuộc sống. Ngôi nhà lộng lẫy tân kỳ này đã không níu được chân Thế và Loan. Lấy cớ là con gái duy nhất nên Thế ở rể, tình thực là Loan né tránh chuyện sống chung với gia đình chồng. Chỉ còn chờ Thịnh “đưa nàng về dinh”. Vậy mà... Thím Hồng vắng nhà vừa đúng một tháng thì có chuyện xảy ra... Dì Hảo, người chị cả của thím Hồng từ Saigon về chơi. Tôi ở trọ học trong nhà này đã hai năm, thỉnh thoảng vẫn nghe mọi người nhắc đến dì Hảo, đến nay mới gặp mặt. Thím mỗi khi nói đến người chị của mình thường tỏ lòng kính trọng, yêu quý. Chính điều này khiến tôi kiêng dè sự xuất hiện của dì Hảo. 

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2015

BÁO THÙ

Gió đã lặng. Những áng mây nặng nề giăng mắc bầu trời. Sương mù dày đặc. Có lẽ đang buổi chiều hoặc hoàng hôn, cũng giống như những buổi chiều đông, và lớp tuyết dưới chân anh ta vỡ vụn. Anh đang đi trên con đường mòn dẫn lên núi. Thật khó thấy những gì ở quá tầm mười bước chân.

Những con đường này chẳng có gì nguy hiểm. Tâm hồn anh nặng trĩu, anh đi và thầm nghĩ. Núi non trông rõ hơn, bầu trời xanh xanh như vừa mới được lọc xong. “Thời tiết sao mà tồi tệ thế, còn tâm hồn ta sao quá nặng nề thế!” và anh tiếp tục leo cao hơn. Anh ta 33 tuổi, bàn tay trái thiếu mất hai ngón và tên anh là Karl Klotz. 
 
 
Qua một khúc ngoặt, anh bỗng nghe thấy một tiếng kêu rên, nghe rờn rợn như tiếng của một con ó hay một con kên kên đang hấp hối ở gần đâu đây. Anh kinh hãi đứng lại và nghe ngóng. Xung quanh im vắng như cõi tha ma, một sự tĩnh mịch nặng nề bao trùm không gian. Đột nhiên, tiếng rên rỉ ma quái ấy lại vang lên, rất gần, hình như trước mặt anh ta vậy. 

ẢO VỌNG DU HỌC (7)


CHƯƠNG 12

Sân bay Charles de Gaulle hôm nay sao tấp nập! mới giữa tháng 6 mà đã người người lớp lớp ở đây. Lại còn đông sinh viên Việt Nam nữa chứ!À đúng rồi, lúc mình gọi điện đến Vietnam Airline để đặt vé, cô nhân viên người Việt nói rằng năm nay hãng Hàng không Việt Nam áp dụng giảm giá vé khứ hồi cho sinh viên Việt Nam nhưng họ phải đi trong khoảng thời gian từ mồng 1 đến 24 tháng sáu. Cô ấy hỏi Bình xem Bình có phải là sinh viên không và có yêu cầu cụ thể gì. Nhưng vì Bình chỉ mua vé lượt về thôi, nên loại vé giảm đó cũng không có tác dụng nhiều. May mà còn chỗ!

ẢO VỌNG DU HỌC (6)


CHƯƠNG 10

Cầm tờ giấy của Phòng Cảnh sát trong tay, Bình cứ mải miết suy nghĩ, thẫn thờ bước. Bình oán giận bố mẹ mình. Bố mẹ Bình chỉ biết thoả mãn những mong ước của mình mà quên đi những ước muốn của người khác, của chính những đứa con mình. Bố mẹ Bình chỉ biết hãnh diện với mọi người vì một cái danh hão, để rồi yên trí đẩy Bình vào nghịch cảnh. Bố mẹ Bình chỉ biết đạt được mục đích bằng chính những đồng tiền nhơ bẩn để rồi đẩy con mình vào vực thẳm mà họ nào có biết và đâu cần biết.

ẢO VỌNG DU HỌC (5)


CHƯƠNG 8

Sang đến Pháp rồi thấy sự học tập căng thẳng, thi cử nghiêm túc, nhiều lúc Bình cũng băn khoăn tự hỏi không hiểu sao hồi ở nhà, Bình lại đỗ được tốt nghiệp phổ thông trung học và trước đó vẫn được lên lớp đều đặn mặc dù Bình chẳng học hành gì… 
 
Bình bỗng nhớ lại… 

ẢO VỌNG DU HỌC (4)


CHƯƠNG 7

Bình mặc chiếc áo khoác, ăn chiếc bánh Mai vừa đưa cho. Đã quá trưa, trời ấm hơn. Một vài tia nắng hiếm hoi chiếu xuống đường. Dọc phố, người vẫn đi lại nhiều. Có những người đã cởi bớt áo măng tô, cầm ở tay. Vừa ăn, Bình vừa lững thững đi ra bến tàu điện ngầm. Không hiểu sao lúc này Bình lại cảm thấy lạnh. Nỗi buồn đau, cô đơn đang gậm nhắm tâm can Bình. Bình phải tự thừa nhận là Mai thật tốt, thật giản dị, quan tâm và thương Bình thật sự. Lâu nay, Bình vẫn mặc cảm với những người chăm chỉ như Mai. Giờ đây, Bình cảm thấy hối hận. 
Nghĩ đến sự việc sáng nay. Bình không khỏi rùng mình khi nhớ đến cuộc nói chuyện với bố mẹ Bình xảy ra không lâu trước khi Bình đi. Cơn giận chực trào ra. 

ẢO VỌNG DU HỌC (3)


CHƯƠNG 5

Sáng hôm sau, Bình cũng dậy sớm, tiếp tục công việc dở dang của ngày hôm trước, Bình đi đến Phòng Cảnh sát quận. 
 
Mới sáng sớm, trời rét đậm hơn hôm trước. Lại mưa nữa. Nghĩ đến hàng người dài dằng dặc, Bình rùng mình sợ hãi. Ngại cũng phải đi chứ biết làm sao? Giá có bà "bô" bên cạnh chắc Bình lại chui tiếp vào chăn và dửng dưng, hờ hững với tất cả, kể cả những việc của mình cho mà xem. Phải mặc cái áo khoác dầy ngoài hai lần áo len, và mang hai đôi tất bởi xếp hàng ngoài trời với thời tiết như thế này chắc buốt lắm. 

ẢO VỌNG DU HỌC (2)


CHƯƠNG 3

Lâu lắm rồi Bình không nhận được thư An. Không hiểu lâu nay An ra sao? An có hòa nhập được với hội sinh viên thủ đô và các tỉnh khác không ? Vừa miên man suy nghĩ, Bình vừa đi ra bến tàu điện ngầm để đến Phòng Cảnh sát quận, quận Bình ở hiện nay. Bụng đói cồn cào. Phải rồi! Sáng nay Bình chưa kịp ăn gì cả. Vội vàng đi, Bình chỉ uống một cốc sửa nhỏ mà thôi. Nhìn đồng hồ, đã 1 giờ 30 phút chiều. Phải ăn tý gì đã. Nghĩ rồi Bình đi đến trước cửa hàng bánh mỳ. Bình mua một chiếc bánh sừng bò (bánh croissance) và một chai nước nhỏ. Lần đầu tiên Bình chỉ ăn có vậy. Bình mỉm cười, không ngờ giờ đây Bình cũng bắt đầu biết tiết kiệm. Chưa bao giờ kể từ khi đặt chân lên nước Pháp, Bình ăn đơn giản như vậy - trước đây chí ít cũng là cái bánh kẹp nhân (sandwich), rẻ cũng 3,5 euro, có loại lên tới 4,5 hay 5€ gì đó. Đâu có phải chỉ có nửa cái bánh mỳ hình chiếc đủa (baguette) trong đó kẹp quả trứng rán như cái Mai hay cái Hạnh vẫn làm rồi mang đến trường để ăn trưa. Học ở Tây mà! Phải ăn tiêu giống Tây chứ! Bình vẫn tự cho mình như vậy. Nhưng lần này, một phần tiền đã cạn, một phần Bình cảm nhận được một điều gì đó nghiêm túc tuy còn mơ hồ hiện ra trong thực tế mà Bình phải hiểu, phải chấp nhận, phải cố gắng. 

Vừa đi vừa ăn. Rồi như sợ muộn, không kịp làm xong giấy tờ trong buổi chiều, Bình chạy ngay đến bến tàu điện ngầm. Chẳng hiêể tiếng Pháp của Bình trong gần ba năm qua đến đâu. Do kém tiếng Pháp hay do hoảng hốt mà Bình đã đi nhầm hướng. 

ẢO VỌNG DU HỌC (1)


CHƯƠNG 1

Ra khỏi sở cảnh sát, Bình cứ thẫn thờ. Bước đi vô định. Đất dưới chân như muốn sụp xuống. Thời gian gần đây, cũng đôi lần Bình có linh cảm điều chẳng lành sẽ đến ... Nhưng điều này hoàn toàn Bình chưa hề nghĩ đến. Không hình dung nổi. Giá như còn ở nhà, bên cạnh bố mẹ, Bình đã kệ. Đến đâu hay đó, hơi đâu phải lo, có gì đã có ông bà "bô" rồi! Vừa đi vừa nghĩ, Bình chìm đắm trong những mông lung, không định hướng. Có lẽ Bình đã bước, chân bước mà đầu chẳng biết sẽ đi đâu, về đâu, nếu như bỗng nhiên Bình không nghe thấy tiếng gọi: 

- Bình đấy à? Cậu đi đâu thế này? Sao mặt xanh mày xám, không cắt nổi một giọt máu thế kia? Mà áo khoác đâu? Mặc thế này không lạnh à? 
Bình ngẩng lên, hóa ra Mai. Mai ở cùng tầng trong ký túc xá với Bình. Cạnh phòng Mai là phòng Hạnh. Còn phòng Bình ở cuối dãy hành lang. Mai và Hạnh đêề là sinh viên năm thứ hai của trường Đại Học Tổng Hợp thành phố Rennes cách Paris chừng 500 kilômét. Mai học Kinh tế, còn Hạnh học khoa Luật. Bình mới vào ở ký túc xá được mấy tháng, nhưng đôi khi cũng nghe theo số bạn lười học vẫn hay đả kích hai bạn gái chăm học này, nên ở gần nhau mà chẳng mấy quan hệ, gặp nhau ở hành lang, cầu thang hay sân chơi tập thể thì cũng chỉ chào nhau lấy lệ thế mà thôi. 

Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

NGOẠI TÌNH - CHUYỆN CHỨ KHÔNG PHẢI "TRUYỆN" (3)

Tối hôm đó không dừng được, nàng ngồi viết mail cho anh. Một cái mail về công việc, không hi vọng là anh đọc, nhưng nàng cảm thấy giải tỏa được phần nào. Rồi đây 12 ngày còn lại, nàng sống trong héo hon mất. Chỉ nghĩ thế thôi, nước mắt nàng đã chảy dài , ngực không thở nổi.

Những ngày sau đó nàng đi làm bình thường với ruột gan héo hon. Như mọi ngày, nàng vẫn vào phòng anh vào đầu giờ sáng, nhưng chẳng có gì để dọn dẹp. Một lần nàng đứng nhìn sững vào bộ quần áo anh treo trong tủ, nước mắt nàng lại chảy ra. Nàng đã từng yêu, từng đau khổ, nhưng sao nỗi đau này nó lại mới lạ với nàng đến thế.


Lau nước mắt và trở lại phòng làm việc, nàng cảm thấy như không còn sức để làm gì. Bất giác nàng sững người khi nhìn thấy mail trả lời của anh. Nàng cuống quýt mở ra đọc. Anh dặn nàng một vài việc và nói rất hài lòng về những gì nàng làm trong những ngày anh vắng, rồi anh hỏi nàng thích quà gì ở Châu âu để anh mua. Thật điên rồ, chỉ như thế mà nàng đọc nó mỗi hai tiếng một lần trong ngày đến mức thuộc lòng. Nhưng nàng chưa biết bảo anh mua quà gì cho nàng.

NGOẠI TÌNH - CHUYỆN CHỨ KHÔNG PHẢI "TRUYỆN" (2)

Kể từ buổi chiều đó cho đến tối, đầu óc nàng dày đặc các suy nghĩ về anh. Trái tim nàng biết chắc nàng sẽ không từ chối anh, nàng chỉ muốn ngay ngày mai nàng được làm việc với anh. Nhưng lí trí nàng phản đối. Nếu nàng sang với anh thu nhập nàng cao hơn nơi hiện tại, công việc cũng thú vị hơn, nhưng nàng sẽ rơi vào một mối quan hệ nguy hiểm mà nàng ghét nhất.

Lý trí đã thu trái tim. Trái tim nàng đã đóng băng 8 năm, nay nó bắt đầu hoat động lại. Hình như công lực của bao nhiêu năm đó đã được dồn nén lại và bây giờ thì nở bung ra không một ai có thể cản được. Thế là chiều hôm sau, vào lúc 6h chiều, nàng gọi cho anh và nhận lời. Anh ngạc nhiên và mừng rỡ, anh hẹn nàng ngày hôm sau đến gặp anh và giám đốc các công ty.


Lần gặp thứ 2, nàng đã nghĩ đến việc ăn mặc thật thu hút. Trước đó nàng vẫn nghĩ là nàng chỉ cần được làm bên anh, nàng sẽ không bao giờ để anh biết được tình cảm của nàng. Hơn nữa nàng cũng biết là anh sẽ không để ý nàng. Vợ anh rất đẹp dù nhiều tuổi hơn nàng, và nếu anh muốn ngoại tình (có thể là anh đang ngoại tình cũng nên) thì đối tượng đó phải là các cô gái chân dài xinh đẹp, không phải là chân ngắn như nàng. Nàng yên tâm với điều đó mới quyết định sang với anh. Dù vậy, nàng vẫn muốn mình tử tế trong mắt anh.

NGOẠI TÌNH - CHUYỆN CHỨ KHÔNG PHẢI TRUYỆN (1)

Nàng 39 tuổi, li dị năm 31 tuổi, có một con trai 14 tuổi đẹp như sao.

Nàng rất giỏi ở một lĩnh vực mà nhiều ông chủ doanh nghiệp muốn có được nàng.

Nàng không phải là xinh đẹp, nàng thấp, vòng 3 và vòng 1 đẹp, vòng 2 vẫn chưa lấy lại được dù con nàng đã 14 tuổi rồi. Tuy vậy biết cách ăn mặc nên nàng vẫn được đàn ông bảo là “ngọt nước” 


Nàng có một căn hộ hiện đại ở một chung cư tầm trung, nàng cho con học ở trường Quốc tế nhưng nàng vẫn đi làm bằng xe máy. Nàng tiêu pha vừa phải vì nàng tập trung tất cả cho con trai.

Từ ngày li dị cho đến năm 39 tuổi, nàng không có một mối quan hệ nào theo kiểu khác giới với đàn ông, nàng chỉ có những người bạn và đồng nghiệp tốt, trong sáng.

ĐIỆU VALSE ĐỊA NGỤC

Tiếng chuông điện thoại cấp kỳ làm luật sư Thạch tỉnh giấc. Ðầu dây bên kia có vẻ mừng rỡ "Vũ đây. Có một khách hàng mới cho anh. Vụ này phi anh không ai làm nổi."
 
Ðúng 8 giờ sáng hôm sau luật sư Thạch có mặt ở văn phòng. Ông đảm nhiệm việc bào chữa cho các tội phạm hình sự. Thạch khét tiếng trong ngành vì độ rắn mặt, xử lý tình huống bằng mọi cách nhờ vào những kẽ hở trong luật pháp nhưng cái giá phải trả cho ông không rẻ chút nào. 
 
 
Vũ đặt xấp hồ sơ lên mặt bàn. Sắc mặt luật sư Thạch không thay đổi. Ở cái thành phố yên bình này, một vụ án hấp dẫn như vậy khiến ngay cả mấy đứa trẻ nít mặc đồng phục cũng bàn tán với vẻ hiểu biết. Gần 50 tuổi, luật sư Thạch vẫn sống một mình. Thạch say mê nghề nghiệp một cách lạnh lẽo và lạnh lẽo cắt đứt với bất kỳ người phụ nữ nào nhỏ lệ than phiền "Anh tìm đủ mọi cách để chạy tội cho cái bọn bất lương, vô nhân tính ấy. Cái gì cũng phải có nhân có quả chứ". Luật sư Thạch xem qua các thông tin mới nhất trên báo trong lúc chờ đợi đại diện của thân chủ. Một vụ giết người xảy ra tại nhà riêng của một cô gái trẻ. Nhưng cả nạn nhân lẫn bị cáo đều là khách. Người bị giết là bà P, giám đốc ngân hàng X, hung khí là một con dao tỉa hoa quả có dấu vân tay của người khách thứ hai, một thanh niên 27 tuổi, nghề nghiệp tự do. Suy luận logic rất đơn giản, một vụ xung đột do mâu thuẫn tình ái dẫn đến va chạm. 

CƯỜI CHÚT CHƠI

Một anh chàng kể chuyện với bạn nhậu:

- Cậu biết không, hôm qua trộm vào nhà tớ!

- Trời, kết cục thế nào?

- Hắn mất 6 cái răng và vỡ xương hàm bởi vì vợ tớ tưởng là tớ đi nhậu về.

**********

Một sinh viên tới giảng đường muộn, giáo sư giận dữ nói với anh ta:

- Nghe nói anh từng phục vụ trong quân đội?

- Vâng.

- Vậy thương sĩ nói gì khi anh tập trung chậm hơn giờ quy định?

- Anh ta nói: "Kính chào ngài trung úy!".

LÒ CÁI BANG

Trong giới hành khất hầu như ai cũng rõ cái nôi của nghề ăn xin chuyên nghiệp nằm ở xã Quảng Thái (Quảng Xương, Thanh Hóa). Thế nhưng nhiều người lại không biết cái nôi đào tạo sư giả, tức những kẻ chuyên lợi dụng chuyện khất thực ở đâu. Xin thưa, "thánh địa" chính là làng Vũ Dương (Bồng Lai, Quế Võ, Bắc Ninh), một ngôi làng có rất nhiều căn nhà khang trang được xây từ tiền ăn mày thiên hạ. "Sư tổ" của sư giả cũng là người Vũ Dương. 15 năm trước đã rời làng vào Saigon kiếm ăn với công việc chính là bán tăm, nhang từ thiện. Sau một thời gian bươn chải, "tổ" nhận thấy rằng: Muốn bán chạy phải khoác lên người bộ nâu sòng.


Quả nhiên, làm sư giả một thời gian, "tổ" giàu lên trông thấy, họ hàng làm theo cũng giàu lên trôg thấy. Thế là dân làng Vũ Dương đua nhau hành nghề sư giả. Vào hồi cao trào, cứ sáng sớm là các xe máy kẹp 3, kẹp 4 ùn ùn từ làng Vũ Dương tỏa đi khắp nơi. Chỉ xuống xe sau vài phút là người ngồi xe ôm đã biến thành một vị chân tu đạo mạo ôm bình bát đi khất thực.

BIẾT CHẾT LIỀN

Anh với em chỉ thực sự gần gũi trên Yahoo Messenger vào khoảng 11h đêm trở đi. Giờ đó, anh và em hay online. Bình của em giờ đó chắc đã lăn quay ra ngủ rồi và Bình cũng không phải là người thích chat chit. Chỉ có anh và em. Chẳng biết có phải không nhưng qua chat, em thực là em hơn, em nói được nhiều hơn những tâm sự của em. Kể cả những tâm sự sâu kín nhất trong em. Anh trên YM cũng vậy. Rất khác. Anh trên YM là một người nồng nhiệt, hóm hỉnh, thông minh và cũng tràn đầy khát vọng. Có cả những sự tinh tế, sâu sắc và đôi khi, rất tinh quái. Những điều đó, em không thấy ở anh ngoài đời. Có phải vì anh giấu mình kỹ hay vì em và anh gặp nhau luôn có mặt Bình? Biết chết liền! 

 
Anh là bạn thân của Bình. Hai người chơi với nhau từ hồi học phổ thông. Có thể coi là rất gắn bó. Anh hiểu Bình hơn em hiểu Bình nhiều. Và anh vẫn thường dùng sự hiểu biết của anh về Bình để khiến em tha thứ cho những điều Bình đã làm sai. Hay vì em tin anh mà đã tha thứ cho Bình? Biết chết liền! 

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

BI KỊCH CUỐI CÙNG

Con cú trên cây xà cừ đại thụ rúc lên ba tiếng thảm thiết, trong căn nhà giấy dầu 16 mét vuông, nhà cấp 4 của khu tập thể đoàn văn công tỉnh H, có một cặp vợ chồng diễn viên chưa ngủ. 

Trời đã khuya, kim đồng hồ chỉ một giờ, những giọt mưa đọng trên cành cây thỉnh thoảng lại lộp bộp gieo những giọt buồn vào hai tâm hồn đang rầu rĩ. Giọng người chồng than thở:
 
- Hết cách rồi, có lẽ anh phải đi em ạ, cuộc sống quẫn bách quá.
 
- Hay để em đi, nghe nói bên ấy phụ nữ dễ xoay xở hơn đàn ông. Con Liên, con Hương... chúng sang đấy chưa đầy năm mà đã kiếm đủ "vé" để thanh toán các khoản dịch vụ giấy tờ, lại còn gửi được chút ít về đỡ đần chồng con ở nhà - tiếng người vợ khẽ khàng.
 
 
Người chồng khẽ thở dài, vợ anh nói đúng. Trong một số tình huống phụ nữ lại tỏ ra uyển chuyển hơn đàn ông, họ biết bình tĩnh xử lí để cải thiện hoàn cảnh. Tuy nhiên cái câu ca dao mới xuất hiện gần đây, hơi nham nhở, song nó vẫn làm anh phải suy nghĩ: 
 
"Có vợ mà cho đi Tây
 
Như Cub không khóa để ngay bờ hồ"

BỆNH NHÂN SỐ 13

Ngày mai nông trường sẽ họp kỷ luật em. Tôi là người quyết định kỷ luật. Lúc chiều em đi ngang qua tôi, không một lời nói, không một nụ cười, không một cái nhìn đằm thắm, không một ánh mắt hờn giận, không một khoé môi mỉa mai. Em vô cảm. Gương mặt ấy của em làm tôi hoảng sợ. 


 Hai hôm trước mẹ em lên. Qua khe cửa tôi thấy em quỳ xuống, quỳ mãi trước mặt mẹ. Bà tát em, bà xỉ vả em, bà dúi em vào góc nhà. Em không khóc. Chỉ có bà khóc. Bà khóc rồi ôm lấy em, vùi em vào ngực mình. Lúc này tôi mới nhìn thấy em khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má, bết vào mái tóc dày mịn của em. Mái tóc mà bao đêm khuya tôi vùi mặt vào, mát rượi. Tôi nhìn bầu trời qua mái tóc em, những kẻ sao lung linh, những niềm vui lấp lánh. Em để mặc tôi chảy trôi với những đam mê cuồng dại trên cơ thể ngọt ngào của em.

Thứ Hai, 23 tháng 2, 2015

VẾT SẸO

Bàn tay vị bác sĩ sờ nhẹ vào vết sẹo trên má trôi, vừa ôn tồn hỏi: "Cô là người mẫu phải không?". Người mẫu ư? Tôi nhìn thẳng vào vị bác sĩ đối diện, cố tìm ra nét giễu cợt, nhạo báng mình trên gương mặt điển trai đầy nam tính của ông. Không ai có thể nhầm lẫn tôi với một người mẫu. Tôi là một cô gái xấu xí và thô kệch với vết sẹo bên má. Ngay cả mẹ cũng cho rằng chỉ tôi mới là đứa con gái xinh của bà.


Tai nạn xảy ra năm tôi học lớp bốn. Một khối bê tông trong khi được cẩu lên để xây nhà hàng xóm đã va mạnh vào mặt tôi và để lại vết sẹo khá dài trên má. Khi ấy, ba bảo tôi trong tiếng thở dài: "Con luôn là đứa con xinh xắn của ba cho dù có thể người khác không nghĩ thế".

Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2015

HIỂM HỌA TỪ ĐỒ NHỰA

Các gia đình đều có đồ nhựa. Từ chén đĩa ăn cơm, ly uống nước, rổ rá, bình sửa cho đến đồ chơi của trẻ đều bằng nhựa. Tuy nhiên các nhà khoa học đã khám phá ra những chất độc trong đồ nhựa, với lượng rất nhỏ cũng đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe, thậm chí ảnh hưởng đến tương lai nòi giống nữa.


Tô chén bằng nhựa melamine

Melamine là một loại hóa chất hữu cơ được dùng rộng rãi trong sản xuất đồ nhựa, đồ chơi trẻ em, đồ dùng gia đình mà ta gôi là nhực cứng. Một thời ở ta rộ lên phong trào dùng chén đĩa bằng nhựa melamine. Theo các chuyên gia, những loại đồ dùng này được làm từ melamine - formaldehyt. Các nhà khoa học đã phát hiện ra rằng, nhóm người chuyên ăn sáng bằng bát đĩa làm từ melamine có nồng độ nhiễm melamine cao gấp 8 lần đối với nhóm người dùng đồ sứ. Và chỉ cần 3 bữa dùng chén đĩa bằng nhựa melamine hằng ngày là thận không thể thải hết lượng melamine ra khỏi cơ thể.

Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015

MÈO BẮT CHUỘT

 

Sau 12 lần thất bại, chuẩn bị cuộc diễn thuyết lần thứ 13, diễn giả tìm đến học kinh nghiệm của một nhà sư phạm nổi tiếng.

Anh hỏi: "Vì sao các bài nói của tôi đều thất bại?”

Nhà sư phạm nói: “Anh có thấy con mèo khi rình con chuột không? Toàn bộ tinh thần của nó đều tập trung vào con chuột. Không gì có thế phân tán sự chú ý của nó”.

Hiểu được vấn đề, diển giả cảm ơn và chia tay nhà sư phạm. Một lần nữa bước lên diễn đàn, anh toàn tâm toàn ý tập trung vào đề tài hôm ấy, ký ức của trẻ thơ. Đang say sưa với những hồi úc của thời niên thiếu, một tràng pháo tay vang lên như sấm. Lúc ấy anh mới biết bài thuyết trình đã kết thúc.

Cuối cùng, anh giành được phần thuởng cao nhất. Từ đó, mỗi lần bước lên diễn đàn, anh đều nhớ tới câu chuyện mèo bát chuột. Và anh trờ thành một diễn giả nổi tiếng.

LƯƠNG TÂM GIÁ BAO NHIÊU?




Hà Tam là lái xe chở hàng hóa. Hôm nay, xe đang bon bon chạy trên đường bỗng nhiên “khực” một cái rồi dừng lại. Hỏng rồi! Hà Tam xuống xe đến bên vệ đường vác hai hòn đá to chặn bánh sau lại rồi chui vào gầm sửa xe. Khoảng hơn hai tiếng đồng hồ thì xong. Hà Tam lên xe nổ máy chuẩn bị đi tiếp.

HIỂU KHÁC NHAU



Hai thanh niên có nhiều điều không được như ý trong cuộc sống. Họ đến hỏi sư phụ:

- Thưa  thầy, chúng con trong công việc thường bị mọi người chèn ép, trong lòng rất buồn. Xin thầy cho chúng con biết chúng con có thể từ bỏ công việc hiện tại hay không?


Sư phụ nhắm mắt nhắm môi hồi lâu, rồi mới nói ra năm chữ: Chẳng qua vì bát cơm

NỖI ĐAU CỦA MỘT GIA ĐÌNH


Bước đến gian hàng mùa Giáng sinh, tôi nhìn thấy một cậu bé chừng 5 tuổi đang cầm một con búp bê rất xinh xắn. Cậu bé cứ dịu dàng vuốt tóc con búp bê. Tôi không rời mắt khỏi cậu mà quên mất việc của mình. Một phụ nữ nói với cậu bé rằng cháu không có đủ tiền mua con búp bê đó đâu, song em vẫn tiếp tục ôm nó.

Tôi đi tới và hỏi xem cậu định mua búp bê cho ai. 

Cậu bé nói: “Đây là con búp bê em gái cháu rất thích. Nó tin ông già Noel sẽ mang đến cho nó”.

"BÁN LƯỢC CHO SƯ"

Bài học cho người làm kinh doanh

Một công ty nọ muốn tuyển người bán hàng giỏi đã trao cho mỗi người trong hàng trăm ứng viên, 100 chiếc lược và đề nghị họ đến các chùa để bán. Cái oái oăm là ở chùa sư đã xuống tóc, làm gì có nhu cầu sử dụng lược. Mà không có nhu cầu thì sao bán được hàng. Hàng trăm người đã ra đi nhưng hầu hết bó tay.

Tuy thế có 3 người bán được hàng.

Người thứ nhất mang lược đến chùa vừa chào hàng đã bị các vị sư mắng là diễu cợt họ. Nhưng anh này vẫn cắn răng chịu đứng cầu xin họ mua lược. Cuối cùng, một vị sư thương tình mua giùm một chiếc lược. 

 
Người thứ hai, sau khi đi vòng quanh một ngôi chùa trên núi, tóc bị gió thổi tung xác xơ, anh ta xin gặp sư trụ trì. Ðược gặp, anh ta chắp tay niệm “nam mô” và thưa rằng: Trên núi cao gió thổi mạnh, các thiện nam tín nữ đến đây dâng hương mà tóc tai rối bù, e không thành kính trước cửa Phật. Xin nhà chùa chuẩn bị một vài chiếc lược để trước lúc dâng hương các phật tử chải tóc cho gọn gàng, không bù rối. Nghe anh ta nói có lý, sư trụ trì đồng ý mua lược. Nhà chùa có 10 lư hương nên mua 10 chiếc lược cho anh ta.

SỐNG GIẢN DỊ VÀ KHÔNG NGỪNG ĐẦU TƯ CHO CUỘC ĐỜI MÌNH

Warrent Buffet - cái tên luôn nằm trong top đầu danh sách những người giàu có nhất hành tinh - nói rằng: "Đừng dùng thẻ tín dụng, tất cả những gì bạn cần làm là tập trung đầu tư cho chính bản thân mình".

Người giàu có thứ ba của thế giới đã làm giàu như thế nào và cuộc sống thường nhật của ông ra sao? Hãy xem lối sống giản dị và khiêm tốn của ông qua buổi phỏng vấn của đài CNBC thực hiện trong một giờ đồng hồ.


HỌC ĐỂ BIẾT HAY ĐỂ LÀM GÌ?


Học để biết? Sai lầm của nhiều thế hệ đã qua. Biết ư? Biết bao nhiêu cho đủ khi biển kiến thức là vô tận, càng học càng thấy mình biết rất ít và cho dù có học cả đời...


Hỏi bất kỳ một đứa trẻ nào, con học để làm gì? Phần lớn chúng sẽ trả lời con học để biết… Bởi ngay từ lúc chúng ta bắt đầu nhận thức, ba mẹ chúng ta cũng chỉ nói, con ráng học cho giỏi nhé!


Còn cao hơn hỏi những sinh viên đang ngồi trong các giảng đường đại học, học để làm gì? Câu trả lời sẽ nhiều hơn, học để biết, học để thi, học để đi làm, với nhiều người bây giờ học chỉ để lấy một tờ giấy có diện tích hơn 20cm2 để thăng chức, để tăng lương.

Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2015

MỘT NGÀY....

Làm sao tôi biết trước được rằng mình không đủ khả năng làm mẹ. Bác sĩ bảo rằng tử cung tôi không bình thường như những người phụ nữ khác

Sao lòng tôi rộng thế mà không đủ chỗ cưu mang giọt máu của tình yêu. Cái mầm sống tượng hình trong tôi chưa đầy ba tháng là không thể nào giữ nổi. Con anh đấy, con tôi đấy. Và rồi bác sĩ bảo... bác sĩ bảo... Tôi chẳng còn nghe, chẳng còn hiểu gì nữa cả. Tôi suy sụp hoàn toàn


Hơn hai mươi năm trước tôi đã hỏi anh: "Rồi sau này trong cuộc sống chung sẽ không ai lường trước được những bất trắc. Những bất trắc có thể xảy đến cho anh hoặc cho em. Vậy thì lấy gì để chống đỡ, để vượt qua?" Anh quay đi tránh cái nhìn của tôi, trả lời rất nhỏ: "Một tình yêu sâu sắc". Giọt nước mắt tôi rơi xuống bàn tay xanh xao của anh. Có thể khi trả lời tôi anh không thể hình dung ra thế nào là một tình yêu chân thành sâu sắc.

KHI BẠN LÀ.....

Khi bạn là viên kim cương, bạn muốn nằm trên tay của người giàu sang chứ không phải ở trong ngăn kéo của người túng quẫn

Khi bạn là cái cuốc, bạn muốn nằm trong tay của một nông dân, chứ không phải ở sân sau của nhà trọc phú

LƯƠNG Y NHƯ TỪ MẪU

Một bác sĩ vào bệnh viện vội vàng sau khi nhận được cuộc gọi cho một ca phẫu thuật khẩn cấp. Ông nhanh chóng thay trang phục và đi thẳng vào phòng phẫu thuật. Ông đã gặp cha của cậu bé sẽ được phẫu thuật đang đứng  đợi.

Khi nhìn thấy ông, cha của cậu bé hét lên: "Tại sao ông lại đi lâu vậy? Ông có biết rằng cuộc sống của con trai tôi đang gặp nguy hiểm, ngàn cân treo sợi tóc không? Ông không có bất kỳ một ý thức trách nhiệm gì à?".

Bác sĩ mỉm cười và nói: "Tôi xin lỗi, tôi không ở trong bệnh viện và tôi đã đi nhanh nhất có thể sau khi nhận được cuộc gọi này. Và bây giờ, tôi muốn anh bình tĩnh lại để tôi có thể làm công việc của tôi..."

NÓI TRƯỚC ĐÁM ĐÔNG

Ông bà ta có câu “Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Xem ra lời nói có vẻ là thứ "rẻ" nhất mà ai cũng có và có thể sử dụng. Và điều đó gần như là đúng hoàn toàn. Nếu bạn ra ngoài đường thì đâu đâu cũng thấy nói chuyện, cửa hàng thì có người mua kẻ bán nói chuyện, trong quán nước thì từng đôi, từng nhóm nói chuyện…. Thế nhưng đó là khi tất cả mọi người cùng nói, bạn nói, tôi nói tất cả chúng ta cùng nói, thật đơn giản. Còn bây giờ khi mà trước mặt bạn là hàng trăm con mắt đổ dồn vào bạn, một bầu không khí im phăng phắc, tất cả mọi người đều chờ để nghe bạn nói. Vâng, lúc này chỉ có một mình bạn nói mà thôi. Liệu bạn có còn thấy lời nói lúc này thật rẻ, và cần là sử dụng ngay được không?

  
Tôi dám cam đoan với bạn rằng, khi phải đặt mình vào tình thế này, không ít người mặt đỏ tía tai, người run lẩy bẩy, nói lắp bắp. Đó là triệu chứng của căn bệnh “ngại tiếp xúc”. Tại sao vậy nhỉ? Khi tất cả mọi người đều nói, ta cũng nói, thì lời nói của chúng ta cũng chỉ có giá trị như lời nói của tất cả mọi người, sai cũng chả sao. Nhưng bây giờ, tất cả mọi người đều chờ để được nghe bạn nói. Thì lời nói của bạn lúc này có giá trị lắm, chắc chắn là nó cao hơn mọi người khác. Vì họ phải im lặng để nghe bạn nói cơ mà. Mà đã hơn người thì phải thật hoàn hảo, nói năng trôi chảy, nội dung hay, dễ hiểu,… nhưng khổ nỗi là từ bé đến giờ có mấy ai được đi học môn “nói trước đám đông” hay chỉ tự rèn rũa trong cuộc sống. Mà phàm đã việc gì làm mà chưa có một sự chuẩn bị kỹ càng thì đều tạo cho ta cảm giác bồn chồn bất an hết cả.

Do vậy, bài viết này mình đưa lên cho mọi người, hy vọng với một số đầu mục này có thể giúp bạn bớt được phần nào cảm giác căng thẳng trong lần diễn thuyết tới đây.

MỘT SỐ HỘI CHỨNG TÂM LÝ TRONG GIAO TIẾP ỨNG XỬ

Con người, dù là ai luôn phải hòa nhập, gắn mình và tồn tại trong một môi trường xã hội để giao tiếp với người khác, khẳng định được cái riêng của mình, phát biểu được chủ kiến, từ đó nhận được sự hưởng ứng hay trợ giúp cho điều mình mong muốn. Giao tiếp ứng xử là cách phổ biến nhất trong hoạt động sống, vì trong mọi trường hợp ai cũng phải làm việc và mưu cầu thông qua, với người khác.

 
Mấu chốt là phải xuất phát điểm từ việc hiểu rõ cái chung để bộc lộ bản thân, đi đến cái riêng - đó là một thử thách lớn về khả năng giao tiếp ứng xử của bạn. Thành công hay thất bại là ở chỗ đó. Các tập quán và quan niệm chung của tổ chức hay rộng hơn là của xã hội, có thể khác nhau, một cách lâu dài sẽ tạo cho bạn một phong cách giao tiếp ứng xử, nhưng trên nền đó bạn muốn chứng tỏ điều riêng gì mà Bạn muốn đây? Bản sắc của bạn phải được bộc lộ tích cực như một giá trị cơ bản trong giao tiếp khiến bạn được thừa nhận. 

CÁCH XỬ THẾ VÀ PHÉP LỊCH SỰ TRONG QUAN HỆ GIAO TIẾP




Chúng ta hay bàn nhiều về đạo đức, nhân cách con người Việt Nam nhưng có lẽ còn ít nói đến phép lịch sự, cách xử thế của họ trong các quan hệ giao tiếp diễn ra hàng ngày trong gia đình, ngoài cộng đồng. Cũng có người nghĩ rằng phép lịch sự là cái gì xã giao bề ngoài, hình thức làm mất tính đặc thù cá nhân. Họ muốn sống một cách "tự nhiên", riêng biệt, không giống người khác. Điều đó có đúng không? Ở đây, chúng ta thử tìm hiểu về cách xử thế và phép lịch sự của mỗi cá nhân trong giao tiếp gồm những nội dung gì, có ý nghĩa như thế nào? có đem lại cho chúng ta sự thoải mái, dễ chịu trong cuộc sống thường ngày không?

Con người luôn sống trong các quan hệ xã hội đa dạng, phức tạp. Các quan hệ này tạo ra môi trường sống thường xuyên của mỗi cá nhân và ảnh hưởng đến sự hình thành nhân cách và xu hướng hành động của họ. Chính cuộc sống đòi hỏi mỗi người phải có xử thế đúng đắn, thể hiện qua phép lịch sự trong quá trình tiếp xúc với các đối tác khác nhau, ở những địa điểm khác nhau. Đồng thời chính con người lại chủ động xây dựng những mối quan hệ đó một cách tốt nhất cho bản thân, cho cuộc sống, góp phần tạo nên một xã hội ổn định, hài hòa, tiến bộ và văn minh hơn.

Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2015

ĐỒNG TIỀN CỦA MẸ


Ba mẹ chia tay nhau từ khi tôi còn rất bé, khoảng thời gian thơ ấu không hề dễ chịu...

Tôi sống với mẹ bên nhà ngoại. Mẹ làm thợ may trong một con xóm nhỏ xíu, muốn đi ra thị trấn phải mất hai mươi phút đi đò. Từ ngày mẹ và ba thôi nhau, bà ấy bắt đầu làm việc vất vả nuôi tôi không thiếu thứ gì, bà thương tôi thiếu thốn tình cảm so với người khác. Còn ba, ba là người thành phố, đôi lần về thăm tôi là tôi đu cổ ba không buông, ba về mà đứng ở đầu ngõ khóc sướt mướt, khiến mẹ tôi cũng khóc theo, cầm lòng không đặng. Từ nhỏ tôi đã được ba nuông chiều, đi đâu cũng trên vai ba, đêm ngủ thì ngủ trên bụng ba, ăn cơm thì phải chờ có ba mới chịu ăn. Tôi bắt đầu đâm ra ghét mẹ, tại sao mẹ bắt tôi về đây để phải xa ba. Hồi ấy, ngu ngơ ai hiểu, mẹ cũng có nỗi khổ tâm mà không bao giờ tôi thấu hiểu hết.

HAI ANH EM

1. Lúc nó ra đời, kế hoạch hoá gia đình quản rất ngặt, trong thôn chỉ có hai nhà có em bé. Một nhà nếu không trốn đi vùng khác thì bị phạt tiền, mỗi nó đường đường chính chính oe oe chào đời làm con cưng. Không phải vì nhà nó có quyền có thế mà là vì anh trai nó vốn mang bệnh não bẩm sinh, dân gian gọi là bệnh đần.

Mẹ nó cầm cây roi trên tay dọa anh nó. "Vĩnh viễn không được lại gần em nghe chưa" vì sợ anh làm hại nó nên mẹ nó cấm anh vào phòng của nó. Đến nỗi ăn cơm cũng bắt anh ấy ăn một mình trong căn phòng nhỏ. Anh hay lén lút ngồi xổm bên cửa sổ nhìn trộm nó, thấy em trai là anh sung sướng cười, nước bọt theo khoé miệng chảy xuống.


Thật tình lúc nhỏ anh trai cũng được cưng lắm, đến khi những đứa trẻ cùng tuổi tập nói tập đi thì anh nó vẫn ngốc dại, không mở miệng nói được từ nào. Khám bệnh xong mới biết anh nó bị não bẩm sinh. Ông bà nội trút hết thất vọng uất ức lên đầu bố mẹ nó, mẹ nó đem hết oan ức đổ lên đầu anh nó, hễ gặp một chuyện nhỏ là anh nó phải chịu một trận mưa roi.

CẢNH GIÁC NHIỄM TRÙNG UỐN VÁN TỪ VẾT THƯƠNG ĐƠN GIẢN


Bệnh uốn ván là một bệnh nhiễm khuẩn nguy hiểm, diễn biến khó lường trước được, điều trị phức tạp và có tỷ lệ tử vong cao.


Mắc bệnh vì chủ quan


Vừa qua bệnh viện Nhiệt đới Trung ương đã tiếp nhận điều trị bệnh nhân N V C. (17 tuổi) ở Thái Bình bị uốn ván nặng. Gia đình  bệnh nhân C. cho biết trước đấy anh cùng bạn đi đá bóng và không may giẫm phải đinh. Nghĩ không sao, anh chỉ rửa chân qua loa. Tuy nhiên mấy hôm sau, anh có biểu hiện đau cổ, gáy, cứng hàm, co giật. Gia đình vội đưa đến bệnh viện gần nhà nhưng do tình trạng bệnh diễn biến nặng nên anh C. được chuyển tiếp lên bệnh viện Bệnh nhiệt đới trung ương.


Bác sĩ Nguyễn Trung Cấp, Phó Khoa Cấp cứu – BV Nhiệt đới Trung ương cho biết bệnh nhân C. nhập viện đã hơn 1 tuần nhưng trong tình trạng hôn mê sâu, toàn thân co giật, phải dùng thuốc an thần liều cao. Tiếp đó, bệnh nhân được mở khí quản, thở máy. Tuy nhiên, do có bội nhiễm phổi nên việc điều trị phức tạp, tiên lượng bệnh nhân phải nằm điều trị ít nhất 1 tháng với chi phí cả trăm triệu đồng.


NHỮNG NGƯỜI KHÔNG NÊN ĂN THỊT GÀ


Thịt gà là thực phẩm không thể thiếu trong mỗi dịp Tết nhưng ít ai biết rằng, theo góc độ khoa học thì một số trường hợp không thể ăn được thịt gà.                      
Theo lương y Vũ Quốc Trung: Có nhiều các loài gà khác nhau, gà ri, gà tam hoàng, gà đông tảo, gà lai tạo của nước ngoài hay gà công nghiệp. Chất lượng của thịt gà phụ thuộc vào giống gà, thức ăn của gà.
Trong đó gà ri được dùng khá nhiều trong dịp Tết, về khoa học phân tích các thành phần, các Axitamine quý cao hơn các gà khác trong khi gà công nghiệp hàm lượng thấp hơn.

Thịt gà trong đông y gọi kê nhục, đông y thịt gà phân biệt gà trống, gà mái. Gà trống thịt có vị ngọt, tính ấm, không động có tác dụng nuôi dưỡng bảo quản, vệ khí bên ngoài, bổ trung an thai, liền xương, trị bệnh ứ nước trong người, tê dại. Từ thời Tuệ Tĩnh đã có nhiều bài viết nói về công dụng của nói về thịt gà. Ông có nói thịt gà mái có vị chua, tính bình không độc, trị phong hàn thấp chữa bị thương gãy xương, băng huyết và bạch đới.

BÍ QUYẾT GIÚP NỮ CÔNG SỞ ĐI GIÀY 8 TIẾNG KHÔNG ĐAU CHÂN

Việc phải đi lại trên một đôi giày lênh khênh quả là một cơn "ác mộng" đối với nhiều người.  

Giày cao gót sẽ giúp phong cách thời trang của nữ công sở trở nên yêu kiều, gợi cảm và tôn dáng hơn nhưng việc phải đi lại trên một đôi giày lênh khênh quả là một cơn "ác mộng" đối với nhiều người. Đứng, đi lại trên giày cao gót quá lâu sẽ khiến chân sưng tấy, gây cảm giác đau đớn khó chịu và ít nhiều ảnh hưởng đến năng suất làm việc.



Để có thể đi giày cao gót thật thoải mái, tự tin tại công sở trong suốt 8 tiếng làm việc, bạn cần lưu ý những điều dưới đây:



1. Chọn giày đế vuông



Giày đế nhọn thường tạo cảm giác không thoải mái vì chúng sẽ dồn nén rất nhiều lực lên phần gót. Ngược lại, giày đế vuông với phần tiếp xúc mặt đất rộng sẽ giúp giảm bớt áp lực xuống gót chân.


 Bí quyết giúp nữ công sở đi giày 8 tiếng không đau chân - 1

CÁCH KẾT HỢP THỰC PHẨM GIÚP GIẢM RỤNG TÓC


Giống như cơ thể, mái tóc của bạn cũng rất cần được bổ sung thêm axit béo omega-3 và các chất chống oxy hóa, đây là kết luận từ một nghiên cứu mới công bố trên Tạp chí Cosmetic Dermatology.



Thử nghiệm có sự tham gia của một nhóm 80 phụ nữ khỏe mạnh với đặc điểm chung là đều bị rụng tóc từ mức độ nhẹ đến nặng theo mô hình cụ thể (tóc thưa và rụng dần theo một hình móng ngựa, bắt đầu từ đỉnh đầu). Tất cả đều được cho uống bổ sung dầu cá, dầu hạt blackcurrant, vitamin E, vitamin C và lycopene mỗi ngày trong vòng 6 tháng.

Kết quả thật đáng ngạc nhiên: mật độ tóc đã tăng lên ở 62% phụ nữ, đường kính sợi tóc trở nên dày hơn một cách đáng kể, và 90% phụ nữ cho biết đã giảm rụng tóc nói chung. Trong khi đó, nhóm đối chứng hoàn toàn không được bổ sung chất gì đã không cho kết quả tương tự. Theo nghiên cứu, 92% số phụ nữ được uống các chất bổ sung cảm thấy hài lòng với kết quả.

Mặc dù chứng rụng tóc ở phụ nữ thường bắt nguồn từ các nhân tố di truyền, viêm hay do nội tiết tố, các nhà nghiên cứu tin rằng các axit béo lành mạnh và chất chống oxy hóa trong thực phẩm bổ sung có khả năng hỗ trợ sức khỏe của mạch máu, màng tế bào, sự phát triển của tế bào và các hoạt động chống viêm trong và xung quanh nang tóc.

5 ĐIỀU ĐƠN GIẢN ĐỂ PHÒNG SỎI THẬN

 
Sỏi thận có thể được hình thành do sự lắng đọng acid uric được tạo ra khi cơ thể chuyển hóa protein. Sỏi thận không chỉ là một vấn đề ở thận, mà còn di chuyển đến bàng quang. 

Về cơ bản, sỏi thận được hình thành khi một số hóa chất tích tụ tạo thành tinh thể. Các hóa chất tích tụ sẽ gây trở ngại khi tiểu tiện, khó chịu, đau đớn, thậm chí chảy máu. Sỏi thận không chỉ là một vấn đề ở thận, mà còn di chuyển đến bàng quang. 


Các hóa chất phổ biến nhất kết hợp với nhau để tạo thành sỏi là canxi; oxalat hoặc phốt pho. Sỏi thận có thể được hình thành do sự lắng đọng acid uric được tạo ra khi cơ thể chuyển hóa protein. Nếu bạn tự hỏi làm thế nào để ngăn ngừa sỏi thận, dưới đây là một số lời khuyên mà bạn có thể làm theo. 


Uống nhiều nước


Uống nhiều nước có thể giúp ngăn ngừa sỏi thận một cách tự nhiên. Bạn cần uống ít nhất 8 ly nước mỗi ngày hoặc nhiều hơn nếu bạn thường xuyên vận động. Ngoài nước lọc, bạn có thể uống thêm nước ép cam quýt. Loại đồ uống này sẽ giúp ngăn ngừa sự hình thành sỏi.



5 điều đơn giản ai cũng có thể làm để phòng ngừa sỏi thận 1


BÁN THÂN

1. Hắn vốn là người siêng năng, nhưng số phận hắn - như người ta hay nói - đen như mõm chó. Nợ nần lút đầu. Thân thể hắn gầy nhom, nước da xanh mét, mắt lờ đờ. Bộ mặt lúc thì cau có, gắt gỏng, lúc thì im ỉm như đưa đám, trông bệ rạc chẳng khác cái nhà của hắn - nếu có thể gọi là “nhà” bởi vẻ lụp xụp tối tăm, ẩm thấp của nó.

Bữa nọ, đi đâu về trông hắn tươi tỉnh hẳn. Vợ hắn thấy lo, bởi khi nào trông hắn vui vẻ là sắp có "chuyện lớn", ít nhất cũng là đi khất nợ hoặc mượn nợ để mua rượu đổ vào mồm hắn.