Tiếng chuông điện thoại cấp kỳ làm luật sư
Thạch tỉnh giấc. Ðầu dây bên kia có vẻ mừng rỡ "Vũ đây. Có một khách
hàng mới cho anh. Vụ này phi anh không ai làm nổi."
Ðúng
8 giờ sáng hôm sau luật sư Thạch có mặt ở văn phòng. Ông đảm nhiệm việc
bào chữa cho các tội phạm hình sự. Thạch khét tiếng trong ngành vì độ
rắn mặt, xử lý tình huống bằng mọi cách nhờ vào những kẽ hở trong luật
pháp nhưng cái giá phải trả cho ông không rẻ chút nào.
Vũ đặt xấp hồ sơ
lên mặt bàn. Sắc mặt luật sư Thạch không thay đổi. Ở cái thành phố yên
bình này, một vụ án hấp dẫn như vậy khiến ngay cả mấy đứa trẻ nít mặc
đồng phục cũng bàn tán với vẻ hiểu biết. Gần 50 tuổi, luật sư Thạch vẫn
sống một mình. Thạch say mê nghề nghiệp một cách lạnh lẽo và lạnh lẽo
cắt đứt với bất kỳ người phụ nữ nào nhỏ lệ than phiền "Anh tìm đủ mọi
cách để chạy tội cho cái bọn bất lương, vô nhân tính ấy. Cái gì cũng
phải có nhân có quả chứ". Luật sư Thạch xem qua các thông tin mới nhất
trên báo trong lúc chờ đợi đại diện của thân chủ. Một vụ giết người xảy
ra tại nhà riêng của một cô gái trẻ. Nhưng cả nạn nhân lẫn bị cáo đều là
khách. Người bị giết là bà P, giám đốc ngân hàng X, hung khí là một con
dao tỉa hoa quả có dấu vân tay của người khách thứ hai, một thanh niên
27 tuổi, nghề nghiệp tự do. Suy luận logic rất đơn giản, một vụ xung đột
do mâu thuẫn tình ái dẫn đến va chạm.
Ðúng 9 giờ, một phụ nữ nhỏ bé
xuất hiện. Bà ta quãng ngoài sáu mươi, nhưng nhìn kỹ thì có vẻ không đến
vậy. Dường như những vất vả của cuộc sống thường nhật và nỗi đau mà bà
đang gánh chịu khiến bà già đi hàng chục tuổi. Bà ta trông nghèo nàn,
nhẫn nhịn và suy sụp. Khi đối diện với Thạch trong phòng riêng, bà ta oà
khóc: "Mẹ con tôi trăm sự nhờ ông. Mẹ con tôi rất nhiều tiền, ông muốn
bao nhiêu cũng được. Thằng Hùng nhà tôi nó non nớt trong khi con mẹ kia
thì sành sỏi. Nó bị lừa ông ạ. Con mẹ ấy dâm đãng, quyến rũ một thằng
chỉ đáng tuổi con mình rồi bủa vây nó. Chắc chắn là nó làm cho thằng
Hùng nhà tôi hoá điên" - "Khoan đã," luật sư Thạch chặn cơn xúc động của
người mẹ lại và nói bằng giọng lạnh lẽo "Bà chỉ trả lời những gì tôi
hỏi."
Cô gái trẻ trong ngôi nhà Pháp cổ
Luật
sư Thạch luôn có những cách làm việc hoàn toàn khác với nguyên tắc
thông thường. Ông không căn cứ theo logic của chuỗi sự kiện và những lớp
lang bài bản của một luật sư nhà nghề. Phần lớn, trực giác khiến ông
đánh hơi thấy chìa khóa của thành công. Ngôi nhà xảy ra vụ án rất dễ
tìm, nằm ven hồ, khuất trong một khu phố yên tĩnh. Nó có cửa xanh lá
cây, tường màu vàng, xây theo kiến trúc kiểu Pháp và đã tồn tại gần nửa
thế kỷ. Chủ nhân của ngôi nhà, người liên quan đến vụ án mà báo chí nhắc
tới liên tục vừa tạm thời được tại ngoại, ra mở cửa đón ông.
Luật
sư Thạch hơi chững lại, chỉ là vì bản năng nghề nghiệp, nữ chủ nhân
khoảng 24 tuổi, khuôn mặt khiến người đối diện cho dù là bất kỳ đối
tượng nào đều không muốn quay đi chỗ khác. Vẻ đẹp của cô giống hệt ngôi
nhà, sang trọng, lịch lãm, cổ xưa và có một vẻ quyến rũ bí hiểm. Một âm
thanh mơ hồ va chạm thính giác của người khách, là một bản nhạc. Nó nhẹ,
da diết, lạnh lẽo, âm u như cất lên từ lối vào hoang hoải của một khu
vườn bí mật. Cô pha trà, mở cánh cửa trông ra hồ và vẫn không vặn nhỏ
nhạc. Căn phòng khách xinh xắn, có cả thảm len và giấy bồi tường hoa văn
xanh, chiếc lò sưởi cũ kỹ nay được tận dụng để cất toan và cọ vẽ. Cô ta
là họa sỹ, hẳn nhiên rồi, thông tin này ông đã biết từ trước.
Ông bắt
chuyện:
- Bản nhạc gì hay quá, nhưng buồn?
Cô gái rót trà:
- Appassionata,
của Secret Garden. - Cô mím môi lại, để ngăn cái gì đó sắp trào ra.
- Cô
có thể kể lại trình tự. - luật sư Thạch không để phí thời gian.
Cô gái
ngồi thẳng người trên băng ghế, nét mặt trở lại điềm tĩnh:
- Bà ấy đến,
khi tôi và anh ấy đang nhảy. Bà ấy đã hóa điên khi nhìn thấy chúng tôi.
Bà ấy chửi rủa, gào thét điên loạn, rồi chạy vào bếp tìm con dao tỉa quả
và lao vào tôi. Anh ấy giằng ra được nhưng bà ấy đã mất hết lý trí, cứ
thế lao thẳng vào lưỡi dao.
- Ở chỗ nào?
- Ở đây. - Cô gái chỉ vào
khoảng không cạnh lò sưởi. Một thoáng sợ hãi, song nữ chủ nhân lấy lại
bình tĩnh rất nhanh.
- Cô là gì của anh ta?
- Bạn gái, tất nhiên rồi.
- Người ta bảo bà kia mới là bạn gái của anh ta.
Cô gái nhếch mép, vẻ
khó tả:
- Chúng tôi yêu nhau, buổi tối nhảy với nhau ở đây và làm nhiều
việc khác ở đây nữa.
- Cô kể cụ thể hơn đi.
Vẻ chai sạn, sành sỏi
trong vài giây biến mất, cô ta trở lại cảm giác suy sụp và xúc động lúc
ban đầu:
- Anh ấy là tất cả những gì tôi có. Tôi mồ côi. Ngay cả họ hàng
cũng không. Chỉ còn lại ngôi nhà này, của mẹ tôi để lại. Anh ấy là người
tình cảm, tốt bụng, nội tâm, luôn sống vì người khác. Anh ấy bị oan.
- Rồi cô ngước đôi mắt có một hạt nốt ruồi rất dễ thương bên cạnh hỏi một
cách ngây thơ - Liệu anh ấy có được cứu không?
Luật sư Thạch rối trí.
Ông mới chỉ ngồi với nhân chứng có mươi phút song cô ta thay đổi thái độ
liên tục khiến sự nhạy bén của ông bắt đầu bị rối loạn.
Ông
đứng dậy:
- Bất kỳ tôi cần thêm thông tin gì, mong cô giúp đỡ.
- Tất
nhiên rồi. - cô thì thầm như người mộng du - Bà ấy lúc nào cũng muốn nhảy
trên nền bản nhạc này. Nhưng anh ấy đã hứa, điệu Waltz là dành riêng cho
tôi...
Luật sư Thạch bắt đầu nhìn thấy máu chảy trên nền nhà, ánh inox
loáng lên của con dao tỉa quả và những tiếng kêu điên dại hoà lẫn bản
Appassionata khắc khoải. Ông vội vàng rút lui để lý trí không bị những
cảm tính kỳ lạ lấn át. Tiếng nhạc rờn rợn và hiện trường của vụ án khép
lại đằng sau lưng Thạch, khi cánh cửa gỗ màu xanh lá cây được nhẹ nhàng
đóng lại.
Lời kể của người viết sớ ở chùa Ông
- Ông
chờ một chút, để tôi viết nốt bức này cho khách... Thôi, xong rồi.
Chuyện của thằng Hùng hai năm rõ mười rồi còn gì, giết nhau vì tiền, vì
tình. Chỉ có điều ông uốn lượn mồm mép cãi hộ cho thằng bạn tôi giảm án
được năm nào hay năm ấy. Bọn tôi học đại học cùng nhau, nhưng đến năm
thứ hai thì nó bỏ. Nguyên nhân à? Nó đi làm trai nhảy. Nó bảo nó cần
tiền, đi làm thêm, rồi vào vũ trường dẫn mấy mụ nạ dòng và làm cả những
gì có trời mới biết. Sau đó nó có tiền, rất nhiều, mua được đủ thứ. Nhà
nó nghèo kiết xác, nhưng ra đường ai cũng bảo nó là thiếu gia. Nó giấu
tịt gốc gác của mình, đi cùng ai đều tránh cái phố có nhà của nó, nếu lỡ
có việc qua đó thì đi đường vòng. Giữa đường gặp mẹ đẻ nó cũng ngó lơ
ra điều người lạ. Càng những kẻ giá trị thấp càng cố nâng giá trị của
mình lên càng nhiều càng tốt, bằng cách nào dễ thấy nhất, dễ đánh giá
nhất. Nó khoác lên người quần áo hàng hiệu, mua sắm xe đẹp, điện thoại
xịn, người ngợm lúc nào cũng bóng lộn, thơm phức như vừa bước ra từ
khách sạn năm sao. Mới đầu tôi cũng mừng cho nó vì hồi ấy bọn tôi thân
nhau, và tôi là đứa bạn thân duy nhất, nhưng sau vài lần bắt gặp nó và
tụi đồng nghiệp, tôi đến phát tởm. Mấy đứa bọn nó giống hệt nhau, ngoài
cách ăn mặc còn rập khuôn cả đến cách nói và kiểu cười. Bọn nó cười khó
tả lắm, giống nhau như cùng được nặn ra từ một cục đất sét, nó đĩ thoã,
thớ lợ và hèn hạ. Rồi vài lần tôi bắt gặp nó đèo mấy mụ sồn sồn, lại còn
ôm eo và đùa nghịch như gái mười tám. Tôi kinh quá, khuyên ngăn hết lời
nhưng nó cười hềnh hệch, bảo sĩ diện có mài ra mà ăn được không. Nó nói
thế thôi nhưng sĩ diện to như núi, không thế sao lúc nào cũng phải giấu
giấu giếm giếm đủ mọi thứ. Cuối cùng thì nó cũng bỏ học sau khi nợ môn
liểng xiểng. Chúng tôi học Hán nôm. Nó bảo có cày được hết hai năm nữa
thì cũng thất nghiệp, rồi đến lên chùa mà ngồi viết sớ. Nó nói cũng
đúng. Tôi phải ngồi đây viết sớ bốn năm có lẻ rồi, vì chẳng còn nghề
nghiệp gì nữa. Nhưng làm theo cách của nó, thơm vào má mấy mụ nạ dòng ấy
mà nói "Anh yêu em" để đổi lấy ít quần áo thì tôi chịu. Mà ông thích
chữ gì để tôi viết tặng ông một bức miễn phí, chữ Tâm nhé?
Người cháu ruột và ngôi nhà thừa kế.
Người
thừa kế duy nhất của nạn nhân đồng ý tiếp luật sư Thạch sau cú điện
thoại hẹn trước. Anh ta xấp xỉ tuổi nạn nhân, là cháu gọi bằng dì ruột
và vừa mới tuần trước dọn đến ngay ngôi nhà của người họ hàng xấu số.
Khuôn viên của ngôi biệt thự rộng chừng 500 mét vuông, có gara ô tô và
một bể bơi nhỏ ở sân sau. Anh ta mời luật sư Thạch vào phòng khách. Căn
phòng này rất rộng, toàn bộ mặt tiền được ốp kính. Anh chủ nhà kéo rèm,
ánh sáng ùa vào phòng chan hòa, khoe toàn bộ những đồ nội thất rất thẩm
mỹ vẫn được kê nguyên xi từ khi người chủ trước còn sống. Anh ta mở tủ
lạnh, bật nắp hai lon bia với vẻ kẻ cả như thể đã sống ở đây từ bé. Ngày
nay không mấy ai còn để râu, nhưng bộ ria mép được anh ta tỉa tót công
phu vẻ như cả ngày chỉ có việc sang sửa nó. Bức ảnh phóng to của người
quá cố có lẽ trước treo ở vị trí trang trọng nhất trong phòng khách
nhưng nay đã bị hạ xuống và dựng sau cửa ra vào.
Anh ta thanh minh:
- Người chết chỉ có bày ảnh thờ, ai lại treo ảnh cười điệu thế. Lát nữa
tôi phải mang nó cất xuống nhà kho.
Người phụ nữ trong ảnh trông trẻ
hơn so với tuổi thực, chỉ như quãng ngoài ba mươi, không rõ do kỹ thuật
làm ảnh hay do bà ta trẻ thế thật. Bà ta mỉm cười, nụ cười đèm đẹp, song
hơi khô khan. Mái tóc uốn quăn ôm lấy khuôn mặt trắng trẻo và quý phái.
- Anh và dì anh có hay gặp nhau không? - luật sư Thạch bắt đầu.
- Thỉnh
thoảng, vì dì tôi cũng rất bận. Ông thấy đấy, làm sếp cả một ngân hàng
lớn, có phải ít việc đâu.
- Còn về anh Hùng?.
Anh ta bĩu môi:
- Tôi có
gặp nó vài lần. Cái thằng ma cà bông đẹp mã, nó định chăn dắt bà dì tôi
nhưng không thành nên mới nảy ra ý giết người. Dì tôi càng già càng lú
lẫn nên mới để nó lừa cho chứ.
- Anh có bao giờ gặp cô M?
- Lúc nào mà
chả gặp, con hồ ly tinh ấy nó là con nuôi của dì tôi.
Luật sư Thạch
sửng sốt:
- Con nuôi à?
- Ðúng thế. Chuyện này chẳng ai biết đâu. Ông bà
ngoại tôi mất sớm nên bà dì chỉ có người thân duy nhất là mẹ tôi. Chồng
con chả có nên mới thương xót con bé.
*****
Tôi rất đẹp trai, tôi biết chắc
thế, nên ở bất cứ đâu cũng có hàng tá các nàng tới tán chuyện, vì thế
tôi rất nhạy cảm trong giao tiếp với phái nữ. Tôi đủ biết họ thích gì và
làm thế nào để họ thấy hài lòng. Tuy nhiên, ngày đầu tiên chính thức
lên Thiên đường, tôi bắt đầu đần độn. Những cô gái trẻ thường đi cùng
bạn trai của họ, còn phần lớn khách hàng mà tôi phải dẫn đều ngót nghét
bằng mẹ tôi, hay chí ít thì cũng bằng bà chị họ con bác cả. Không sao,
tôi vẫn dẫn họ ngon lành. Cứ coi như đang giờ học khiêu vũ, chả có rất
nhiều cô giáo già đến học cùng chúng tôi đó sao. Trực giác khiến tôi cảm
thấy những ánh mắt bao quanh mình tứ phía nhưng tôi không cần phải mời,
tự họ ra mời tôi nhảy. Tôi nhảy không kịp thở. Tôi cũng dành tặng cho
họ những lời khen ngợi "Bác nhảy đẹp lắm", nhưng xem ra họ có điều gì đó
không hài lòng. Hết bài Rumba thứ hai thì một đồng nghiệp ra nháy tôi:
"Bàn kia mời anh ra ngồi cùng". Ðó là một tốp các bà đều trên bốn mươi,
đang nói cười vui vẻ. Một chị gày gò, nhỏ bé nhưng mặc chiếc váy ngắn
như búp bê hỏi tôi: "Anh mới làm buổi đầu tiên đúng không?". Tôi xởi lởi,
không e ngại: "Vâng ạ, cháu mới làm. Có gì không phải cô cứ chỉ bảo
nhé". Chị ta không hỏi gì thêm nhưng thằng đồng nghiệp thì bấu tôi một
cái. Tôi không hiểu gì luống cuống: "Tango này, cháu mời cô". Thằng kia
lắc đầu rồi nhanh chóng pha trò gì đó làm cả đám các bà cười phá lên.
Hắn nhanh chóng thọc tay vào lưng áo của bà mặc chiếc váy nhung gấm bó
chẽn phô cả những ngấn thịt rung rinh khi cười. Hắn xoa nhè nhẹ rồi cười
giả lả: "Ướt hết rồi này, cả trong lẫn ngoài". Bà kia rú lên, đu lấy
chiếc cà vạt của hắn "Thì đây cũng thế, ướt hết cả áo rồi. Hôm nay nhảy
bốc quá". Tôi thấy ngụm bia vừa trôi qua cổ họng chợt ứ lên, chỉ chực
trào ra ngoài. Thằng này đúng bằng tuổi tôi, và cái quý bà nếu gặp ngoài
đường sẽ rất khả kính kia đáng tuổi mẹ nó. Sau ngày làm việc đầu tiên,
lúc tôi dắt xe ra ngoài, thằng kia vẫy tôi lại: "Này, cậu mít đặc bỏ mẹ.
Lần sau cấm không được gọi người ta là cô hay bác đâu nhé. Già quá thì
gọi chị, hoặc xưng tên, trẻ trẻ thì cứ gọi bằng em cũng được. Lần này
biết cậu lính mới nên họ bỏ qua chứ còn thế nữa nó tẩy chay thì chỉ có
chết đói." Tôi ngẩn ngơ: "Trẻ bao nhiêu thì gọi là em?". Nó cười như được
mùa: "Dưới U40 thì em được rồi. Thế nhá".
Tôi
vốn dễ thích nghi, có lẽ chính cuộc sống cơ cực, khốn khổ từ tấm bé dạy
cho tôi cái khả năng ấy. Ngày hôm sau, tôi bắt đầu xưng tên với các bác
già. Mới đầu thì ngượng mồm, rồi về sau quen dần đi, thậm chí lắm lúc
hứng lên tôi gọi họ là em ngọt xớt. Họ không những không giận tôi vì tội vô lễ
mà còn thích thú đáp trả "Ngày mai Hùng chỉ nhảy Tango với Quỳnh thôi
đấy nhé". Dù sao, cũng có những thứ mà tôi không thể làm được, hay chưa
thể làm được. Những phụ nữ mời chúng tôi ra bàn, cho dù đã có cháu nội
cháu ngoại, có xấu ma chê quỷ hờn cũng đột nhiên trẻ trung lại và nhí
nhảnh như thiếu nữ mới lớn. Họ đùa nghịch, giằng co với mấy thằng đồng
nghiệp của tôi. Họ đỏ bừng mặt trước một lời đùa tếu rồi nói dỗi: "Trông
cái mặt ghét chưa kìa". Mấy thằng kia cũng thích chí, liên tục pha trò
và tán láo, đôi lúc còn thơm nhẹ lên những cặp má già nua. Nhưng đã bảo
rằng tôi rất dễ thích nghi. Mới đầu tôi còn cảm thấy ớn cổ họng hay đi
ra đường cứ gặp các bà sồn sồn da mặt nhăn nheo là giật thót. Sau cũng
quen, như người ta uống thuốc Bắc ấy mà, chỉ ghê những thang đầu. Bù lại
cho những gì tôi phải chịu đựng một cách thoải mái và tự nguyện, những
từ giấy bạc cứ đều đặn chui vào túi áo. Tôi trở thành ngôi sao của Thiên
đường, vì đẹp trai, khéo chiều khách, lại dẫn giỏi. Khách ở các sàn
khác đều đổ đến. Về sau nếu họ muốn nhảy với tôi đều phải gọi điện đặt
trước. Tôi có thằng bạn thân, một lần nó tình cờ đến Thiên đường và
trông thấy tôi. Nó kéo tôi ra rồi vả một cái vào mặt. Tôi không đánh
lại, chỉ cười khảy và bỏ vào. Nó không bị đói, nên không thể có sự so
sánh giả định được. Tôi bắt đầu kiếm tiền khá dễ dàng, không đủ để vung
tay quá trán nhưng có thể đưa cho mẹ tôi chi dùng hàng tháng. Mới đầu
tôi không dám nhìn thẳng vào mặt bà, sau mỗi lần mẹ tôi vặn hỏi về nguồn
gốc của những khoản tiền và giờ giấc sinh hoạt còn bị tôi cự nự. Tôi
cho mình cái quyền là thu nhập chính của gia đình và tất nhiên bà phải
nghe lời tôi. Ở đâu cũng vậy thôi, ngay cả trong một gia đình chỉ có hai
người, người nào có tiền, người đó làm chủ. Tôi bắt đầu làm việc tăng
ca và thành thạo với đủ ngón nghề. Nếu một bạn nhảy nào đó phàn nàn "Sao
hôm nay nhảy ỉu thế cưng?", tôi liền ca cẩm "Hùng vừa phải đi bộ từ
trường sang đây. Hôm nay xe hỏng mà vẫn chưa có tiền sửa, cưng ạ." Hay
hôm nào đó lỡ nghỉ một buổi để thi cuối kỳ, khách nháo nhác cả lên hỏi
thăm, tôi làm mặt rầu rĩ "Bà già Hùng đang nằm viện, mấy bữa nay cực
quá, phải ở nhà để lo chạy tiền viện phí". Phụ nữ vốn giàu lòng trắc ẩn,
nhất là đối với những người mà họ yêu quý. Tuy nhiên, những gì mà tôi
phải miệt mài, phải cật lực vẫn không sao thoả mãn khát vọng của tôi. Lũ
bạn đồng nghiệp cũng làm như tôi, nhưng không xuất sắc bằng tôi, vậy mà
tiền ních đầy túi, có đầy đủ xe đẹp và điện thoại đẹp. Một tối, sau ba
tháng làm việc, thằng Tuấn mới rủ tôi đi uống cà phê. Nó hơn tôi năm
tuổi và chưa bao giờ tụi tôi nói chuyện ngoài lề với nhau cả. Nó vào đề
luôn: "Em Ánh muốn mời mày đến nhà chơi". Tôi lắc đầu quầy quậy: "Thôi,
đánh đu với các mẹ trên sàn đã đứt hơi rồi. Mà lên sàn thì đành phải
chiều các mẹ, chứ ra ngoài chơi thú vị nỗi gì. Ði kiếm mấy em trẻ mà
chơi có hơn không". Nó làm động tác như hóc xương cá: "Tao bó tay. Mày
không hiểu thật hay... Ai lại đến nhà chơi không?" - "Thế làm gì?", tôi
ngơ ngẩn. Nó phì cười "Làm tiền. Làm cái để ra tiền ấy?. Tôi đỏ mặt lên:
"Anh xui em đi làm cave à?". Nó cười mỉm: "Ấy chết, cave là để dành cho
đàn ông. Đàn ông xong việc mặc quần rồi trả tiền là xong, đố có thêm
được đồng nào nữa. Còn phụ nữ người ta cần tình cảm là chính. Người ta
cần người bầu bạn, nói chuyện, sẻ chia, tán tụng, rồi thì mày muốn bao
nhiêu mà chả được. Như thế ăn chắc mặc bền hơn chứ, mày xem tao đây này.
Ngồi chờ mấy đồng tiền bo trên sàn mà được thế này à. Ba xoa không bằng
một đập đấy". Rồi nó dang hai tay lên như để khoe bộ quần áo đẹp. Nó
chốt lại: "Mà mày có mất cái gì đâu cơ chứ. Mày cứ làm như mày là thiếu
nữ đồng trinh ấy. Lúc nào chán thì thôi, giải tán". Tôi ngồi lại trong
quán cà phê một mình, nghĩ ngay đến bà Ánh và rùng mình. Bà ta là khách
quen, chủ một tiệm vàng trên phố, lần nào lên sàn cũng nhảy với tôi là
chính. Bà ta cao lớn, cười tươi, mặt mũi trắng trẻo nhưng cổ xếp nếp như
da voi. Tôi đã va chạm với bà ta chán chê. Chính là những lúc nhảy điệu
Tango, bà ta luôn chủ động ép sát vào tôi, dồn cả những khúc thịt mềm
và ấm lên bụng, lên ngực tôi. Tôi tính ý, biết ngay là bà ta thích mình
nhưng chưa nghĩ đến cái việc cụ thể kia. Tôi bắt đầu cố hình dung, nhưng
mới chỉ được vài giây đầu, tôi đã phải tu ừng ực một chai bia để xua đi
những hình ảnh hãi hùng. Tối hôm sau, khi ban nhạc sống đang chuẩn bị
cho điệu Viennes Waltz cuối cùng, thằng Tuấn gọi riêng tôi ra: "Cả hội
bây giờ sẽ tụ tập ở nhà em Ánh. Mày phải đi cùng. Uống bia và tán láo
thôi, chẳng làm gì cả. Người ta khen mày hôm nay dẫn nhiệt tình, có
thưởng cái này". Nó nhét vào tay tôi hai tờ polyme mệnh giá lớn nhất.
Tôi dúi vội vào túi quần, ra mời bà Ánh nhảy. Bà ta tủm tỉm nhìn tôi:
"Tối qua nhà Ánh chơi nhé".
Cả
hội chúng tôi có sáu người, ngoài thằng Tuấn còn có ba bà bạn khác tụ
tập ở nhà bà Ánh. Chúng tôi uống bia pha một số loại rượu thuốc gì đó,
xem tấu hài và tán những câu nhạt nhẽo cho họ cười sằng sặc. Tất nhiên
là tôi chẳng thú vị gì. Nhưng ý nghĩ một cuộc mua vui ngắn ngủi thế này
có thể đổi được cái vật đang nằm trong túi khiến tôi vui lên. Tôi bắt
đầu say bí tỉ, lơ mơ thấy mọi người rút về hết và thằng Tuấn vỗ vai tôi:
"Ánh cạo gió giỏi lắm. Cứ yên tâm, một lúc là giã rượu". Tôi vẫn lơ mơ
nhìn bà Ánh cởi áo tôi ra và xoa dầu gió lên lưng. Tôi say lắm, nhưng
không đủ say để ngủ lịm đi, trái lại có thứ gì đó cứ nóng dần lên và áp
đảo tôi. Bà Ánh vẫn vuốt nhẹ lưng tôi và tôi dần nhận ra một điều gì đó
thật tồi tệ. Cái cảm giác của đêm hôm đó thật mông lung, chẳng ấn tượng
gì đáng kể nhưng nó khiến tôi không bao giờ quên được. Hệt như khi người
ta bị ép ngửa mặt để tọng một bát nước thập cẩm vào cổ họng. Cảm giác
đó qua rất nhanh, nhưng dư vị chua, chát, ngọt, đắng của nó khiến dây
thần kinh vị giác nhiều năm sau vẫn chưa hết bàng hoàng. Ðó là lần đầu
tiên của tôi.? Tôi vẫn đọc trong sách, xem trên màn ảnh, nghe bạn bè kể
lại, cộng thêm cả trí tưởng tượng phong phú thì hình dung ra cảm giác
khi đặt bước chân đầu tiên vào vùng đất cấm phải vô cùng mê đắm và cuồng
dại. Có ngờ đâu... Nhưng những gì mà bà Ánh bù đắp đủ để không làm tôi
ân hận. Bà ta có đứa con gái đi du học, giờ sống một mình. Tôi bắt đầu
cặp kè với bà ta. Và khi đã chán, nghĩa là không phải chán để đi tìm một
thứ thú vị hơn, mà do đã tìm được một mối khá hơn, tôi bắt đầu cắt đứt
với bà ta. Tôi liên tục thay đổi "mối". Bất kể điều gì, chỉ có lần đầu
tiên là khó khăn nhất. Khi đã vượt qua được "cái đầu tiên" nghĩa là
những cái về sau không phải là điều gì ghê gớm nữa. Như người ta uống
thang thuốc Bắc thôi mà, chỉ kinh những thang đầu, về sau cũng đâu khác
gì nước lọc. Có thể là ông thấy ghê sợ, không muốn bào chữa cho tôi nữa.
Nhưng tôi phải kể đầy đủ nguyên nhân dẫn đến việc tôi gặp ông ngày hôm
nay. Ông nên luôn ghi nhớ rằng tôi có tiền, rất nhiều tiền, thậm chí có
thể cho ông hết tất cả. Tôi chẳng cần gì, chỉ cần có nàng thôi, tự do và
nàng, thế thôi.
Tôi
vốn dễ thích nghi. Cuộc sống đã dạy cho tôi phải thế. Rồi có thể ông
cũng như thằng bạn thân đã không thèm nhìn mặt tôi và tất cả những người
khác hỏi rằng tôi làm việc đó thế nào. Tôi làm như là ông công chức đến
giờ thì xách cặp đi làm, có thế thôi, không cần nghĩ ngợi gì nhiều.
Những ngày đầu, tôi sa vào một trạng thái mâu thuẫn. Tôi như vớ được một
món ăn lạ, vừa ghê sợ, lại vừa nghiện nó.
Tôi thường tự làm phong phú hóa cái cảm giác thứ hai lên để củng cố
tinh thần, cộng thêm những lợi lộc tức thì mà tôi được hưởng, thì tôi có
thể cảm thấy mọi sự bình thường như đói thì phải ăn vậy. Tôi bỏ học,
sống sung sướng bằng những vật chất chưa bao giờ sở hữu. Những người đàn
bà chiều chuộng tôi còn hơn mẹ tôi ở nhà, tất nhiên theo một cách khác.
Tôi cũng có cách để chiều chuộng và thỏa mãn họ. Những người phụ nữ cho
dù tuổi tác có đến đâu, nếu ở trong vòng tay đàn ông đều trở thành con
trẻ. Họ muốn được khen ngợi, nâng niu và âu yếm. Cũng có những lần tôi
không thể. Những người đàn bà cố làm cho mình quyến rũ bằng cách khỏa
lấp các bộ váy áo kim tuyến sặc sỡ và phấn son rậm dày lên làn da đã
không thể căng trở lại, lên những múi mỡ phều phào không biết xếp vào
đâu làm tôi trở nên lạnh lẽo và khô cứng. Nhiều lần, tôi phải nhắm mắt
lại và huy động bằng hết trí tưởng tượng. Tôi sợ làm họ giận. Họ có
những cách phản ứng khác nhau, mỉa mai, giận dữ, dằn dỗi, nhưng điều làm
tôi sợ nhất vẫn là sự trừng phạt bằng những tờ giấy bạc. Chẳng phải tôi
làm mọi việc là vì nó hay sao? Một lần thằng Tuấn mới khuyên tôi rằng
nên kiếm lấy một mối khá và chỉ tập trung vào mối đó thôi cho ổn định.
Nó cũng đã làm được việc đó rồi, một bà Việt kiều góa chồng, có khả năng
sẽ bảo lãnh cho nó sang Mỹ. Nó huýt sáo: "Rồi đến lúc sang đó sẽ cho mẹ
ấy đi tàu suốt, kiếm hai nách hai em trẻ đẹp cũng chưa muộn". Tôi nghe
lời nó, bắt đầu ý đồ của mình. Ðúng lúc đó, tôi gặp bà P. Bà ta chỉ tình
cờ đến Thiên đường có một lần. Bà P khiêu vũ giỏi, nhưng không phải
tuýp phụ nữ thích đàn đúm. Bà P có học thức, cư xử lịch lãm và đàng
hoàng, không loè loẹt, dị hợm như những người phụ nữ khác tôi đã gặp.
Tôi thích bà ta. Nghĩa là trong số những người phụ nữ kiểu như vậy thì
tôi thực sự thích bà ấy. Tôi tìm hiểu mọi thứ về bà P và cảm thấy mừng.
Nhưng bà ấy lại không thích tôi. Bà ấy cần đàn ông, nhưng không muốn một
thằng nhóc như tôi. Rõ ràng, bà ấy không phải giống những người khác.
Tôi bắt đầu lập kế hoạch để chinh phục, bắt đầu là hoa, những tin nhắn
lúc sáng sớm và những lời tâm sự khi đã mời được bà ấy đi ăn tối. Tôi
thành công quá sức tưởng tượng. Người phụ nữ nào càng khó chinh phục
càng lú lẫn khi yêu. Thật tình, bà ấy cần tôi không đơn giản chỉ để làm
việc đó hay để nghe những lời tán tụng như một sự phục vụ bao gồm trong
hợp đồng, mà bằng cả sự mê muội kỳ lạ khác hẳn vẻ điềm tĩnh vốn có của
bà. Bà ấy có nhiều người đàn ông thành đạt theo đuổi nhưng lại dành mọi
sự ưu ái cho tôi. Mới đầu bà P còn e ngại về mối quan hệ này, sau tình
cảm ngùn ngụt của bà khiến lúc ấy tôi có bảo quả đất hình vuông thì bà
cũng đồng ý. Tôi chuyển hẳn đến biệt thự của bà, và được phép tham gia
mọi cuộc giao tế xã giao khác. Bà P trẻ trung, nồng nhiệt, rất tôn trọng
tôi và dần dần tôi thực sự si mê bà ấy. Ðàn ông luôn muốn chứng tỏ
trước người phụ nữ mình si mê, tôi cũng vậy. Nhưng tôi chỉ là một thằng
dẫn nhảy, bỏ học, tiền bạc so với bà ấy chỉ là hạt cát. Vì vậy tôi đành
sử dụng những thứ khác để thể hiện bản lĩnh. Tôi vận dụng hết những gì
đã học được để dạy bà ấy. Bà ấy giỏi giang mọi việc song có một thứ lại
khờ dại như thiếu nữ mới lớn. Nhưng bà ấy có bản năng phụ nữ mạnh mẽ và
một sự nồng nhiệt đầy ma mị. Vì thế chúng tôi si mê lẫn nhau. Chúng tôi
thường nhảy với nhau trong phòng khách và sau đó rơi vào ma lực của bản
năng ở bất cứ nơi nào có thể, dưới bể bơi, ngoài vườn, trên sân thượng
hay trong buồng tắm. Bà ấy tin tưởng tôi nên để tôi khỏi buồn, vẫn cho
phép đến Thiên đường dẫn nhảy vào các buổi chiều. Còn buổi tối, tôi lại
quay về căn biệt thự để tận hưởng cuộc sống của một Thiên đường thứ hai.
Tuy nhiên bất cứ lần nào ở trạng thái mê đắm nhất, bà ấy thường giương
đôi mắt ngây dại nhìn chòng chọc vào tôi và nói ngắt quãng trong tiếng
rên rỉ không liền mạch rằng nếu tôi rời bỏ bà ấy, bà ấy sẽ giết tôi. Tôi
hứa hẹn, chẳng suy nghĩ gì nhiều. Trong một Thiên đường thế này, tôi
nào có thời gian mà nghĩ đến những sự đen tối xa xôi. Tôi cứ sung sướng
như thế trong suốt một năm trời. Từ ngày có tôi, tối thứ bảy nào bà cũng
mở một bữa tiệc khiêu vũ trên tầng thượng. Ở đó tôi phải thích nghi với
những quan khách sang trọng và những phép tắc xã giao của giới thượng
lưu. Ðối với tất cả những người khác, bà thường giới thiệu tôi là cháu
họ xa, để bảo toàn danh tiếng cho một phụ nữ vốn nổi tiếng là đoan
chính. Tuy nhiên, mọi sự không phải cứ mãi như thế, cho đến một buổi
tiệc tối thứ bảy. Lần đó bà bảo tôi phải chuẩn bị mọi thứ trịnh trọng
hơn thường lệ, vì có cô con gái nuôi mới đi học xa về. Ðó là lần đầu
tiên tôi gặp M. Ðã chai lỳ với phụ nữ, nhưng khi gặp nàng, tôi hơi sốc.
Nàng đẹp lắm, nhiều phụ nữ cũng đẹp, nhưng nàng có một hấp lực khiến
người khác không cưỡng lại được. Nếu không tin, ông có thể đến gặp nàng.
Không ai cưỡng lại được, tôi biết thế, và trong bữa tiệc rất nhiều
người mời nàng nhảy. Nhưng nàng chẳng hề để ý đến tôi, cho đến lúc bà P
phải giới thiệu chúng tôi với nhau và phàn nàn rằng tôi không chăm sóc
con gái của bà. Tôi nhảy với nàng điệu Rumba đầu tiên. Cũng như bà P,
nàng sang trọng, duyên dáng và khiêu vũ điêu luyện. Nàng nhảy lặng lẽ
không nói gì, nhưng lúc bước quanh người tôi khi bản La Laya cất lên
những giai điệu cuối cùng, nàng miết nhẹ lên vai tôi "Anh nhảy khá lắm"
mà không thắc mắc gì về thân phận "cháu họ xa" của tôi. Tôi nhảy thêm
với nàng một bản Tango nữa lúc đã gần nửa đêm. Tôi lịch sự, giữ khoảng
cách với nàng, nhưng nàng cười mỉm, vẫn với cung cách vừa quyến rũ vừa
ngạo mạn như lúc khen tôi nhảy khá, nàng kéo tôi lại gần: "Anh quên mất
bài học cơ bản rồi à. Tango không có khoảng cách". Lần đầu tiên tôi tiếp
xúc với phụ nữ mà lại lúng túng. Nàng dạn dĩ giống hệt mấy mụ nạ dòng,
song là vẻ dạn dĩ đầy thờ ơ. Chỉ duy nhất lúc dẫn nàng đi trong tư thế
mở, tôi chạm vào khuôn ngực nàng, nó nóng bỏng và tôi nghe rõ nhịp tim
đầy khao khát trong đó. Khi tiếng nhạc vừa dứt, tôi kéo nàng ngả người
ra sau, bàn tay đặt vững chãi trên bờ lưng mềm mại của nàng. Tôi lập cập:
"Cảm ơn em". Sau lần đó, nàng chủ động gặp tôi và mọi việc xảy ra tất
phải như thế. Chúng tôi yêu nhau điên cuồng. Tôi quyết định bỏ việc ở
Thiên đường, phần vì muốn dành nhiều thời gian cho nàng, phần vì sĩ diện
trong con người tôi bắt đầu quay trở lại. Mỗi lần đến Thiên đường, tôi
đều hốt hoảng ngó quanh, lúc nào cũng tưởng tượng rằng biết đâu nàng sẽ
đến bất ngờ để chiêm ngưỡng những cảnh khó coi của tôi lúc đó. Với nàng,
sĩ diện của tôi lên tới cực điểm. Lần đầu tiên, tôi có cái sĩ diện như
bất kỳ thằng đàn ông bình thường nào khác. Tôi bắt đầu tỉ tê với bà P đề
cập tới việc xin một chỗ làm ở đâu đó. Mới đầu, bà ta ngạc nhiên, song
chiều ý tôi, bà ta cho tôi ít vốn để mua một suất 5000 cổ phiếu trong
ngân hàng của bà. May mắn đến với tôi, trong những phiên giao dịch đầu
tiên, cổ phiếu của tôi đã tăng gấp đôi, rồi gấp bốn, gấp tám lần những
gì bỏ ra. Bà ta tin tưởng, tiếp tục cấp vốn để tôi đầu tư vào những cổ
phiếu mới và tôi gặp may mắn liên tiếp. Nàng ngưỡng mộ tôi, nàng không
hề biết gì về những việc tôi đã làm cũng như mối quan hệ của tôi với bà
P. Tôi đã khéo léo sắp xếp mọi việc cho bí mật và ổn thỏa. Lần đầu tiên,
tôi biết đến những cảm giác chưa từng có. Nàng như một khu vườn buổi
sớm, tươi mát, huyền ảo và bí ẩn khiến tôi cứ phải tìm các lối đi để
khám phá và tận hưởng. Nàng nghiện Secret Garden và chocolate đắng. Những
thanh chocolate màu đen biến mất liên tục khi nàng tập trung vẽ khiến
căn nhà ven hồ của nàng cũng tỏa mùi chocolate. Chocolate tỏa hương trên
người nàng và để lại cho tôi dư vị đặc biệt khi nàng tặng tôi những nụ
hôn chocolate mềm mại. Dư vị ngọt ngào và đắng đót của nó làm tôi đau
khổ. Tôi vẫn duy trì mối quan hệ với bà P một cách bình thường. Nhưng
trái tim người đàn ông như những đám cháy rừng, khi nó cháy chỗ nào thì
tất những đám cháy nhỏ hơn cũng sẽ tụ về một chỗ tạo thành một đám cháy
rừng rực không lồ, để lại chỗ cũ những nắm tro tàn nguội lạnh hay những
búi cỏ còn ri rỉ, leo lét. Tôi bắt đầu phải cố gắng, phải giả vờ. Những
lúc ở bên bà P, tôi phải nhắm mắt lại và tưởng tượng ra nàng. Chỉ bằng
cách đó mới khiến đám lửa leo lét trong tôi bùng cháy trở lại trong giây
lát. Bà P là người phụ nữ nhạy cảm, bà ấy bắt đầu cảm thấy điều gì đó
đang diễn ra trong tôi nhưng lặng lẽ, không căn vặn. Tôi và nàng vẫn bí
mật điên cuồng bên nhau. Tôi yêu nàng, yêu luôn cả những bức tranh kỳ dị
mà nàng vẽ, yêu cả vị chocolate đắng đọng trên môi nàng, yêu những giai
điệu đầy ám ảnh của Secret Garden mà nàng thích. Nàng có thói quen chỉ
nhảy điệu English Waltz trên nền nhạc Appassionata. Khi tiếng violon của
Fionnuala xoáy tròn trong những âm vực sâu thẳm, tôi thường đưa nàng
vào bước xoay để rồi mê đắm trong vị chocolate đắng đót, còn nàng, lịm
vào đám lửa đang cháy rừng rực trong tôi. Và vì nàng, tôi đã làm một
điều ngớ ngẩn khi tắt đi bản Appassionata lúc tôi và bà ấy đang ở trong
phòng khách. Bà ta chừng như đã hiểu ra, ra lệnh cho tôi "Bật lên". Tôi
im lặng, cúi đầu. Bà ta hét lên: "Tôi thích bài này, bật lên". Tôi nhẫn
nhục, bật trở lại. Nhưng chỉ vừa bắt đầu bước đầu tiên với những thanh
âm hoang dại, vị chocolate đắng nhói lên trên đầu lưỡi tôi. Tôi ngừng
lại, bất chấp tiếng gào thét lần đầu tiên xuất hiện từ bà ấy. Cuối cùng,
tôi cũng không thể giấu nàng thêm được nữa. Nàng hỏi tôi bằng đôi mắt
của kẻ đã biết rõ câu trả lời: "Anh phải lựa chọn".
Chú ruột thằng Tuấn,
người đã đưa nó vào nghề, hôm tôi gặp trong bệnh viện nơi thằng Tuấn nằm
điều trị hai cái xương sườn do bị chồng một "mối" thuê người dằn mặt,
đã ngoài bốn mươi tuổi nhưng vẫn bảnh bao cạnh một bà già da đồi mồi tuy
tóc đã nhuộm đen sì. Ðột nhiên, tôi thấy ghê sợ cái viễn cảnh tầm gửi
của mình cho đến hết đời. Tôi lựa chọn, tất nhiên tôi lựa chọn, không
phải vì nàng mà vì tôi. Những cổ phiếu tăng vùn vụt khiến tôi vững tâm
về một tương lai ở phía trước. Rồi bà ta đến, đúng lúc chúng tôi đang
xoay tròn trong bản Appassionata mê đắm, dưới ánh nắng chiều bảng lảng
xuyên qua ô cửa sổ. Bà ta không còn vẻ điềm tĩnh, sang trọng nữa. Người
đàn bà khi lên cơn ghen cực điểm thường lộ nguyên hình bản năng cất giấu
đâu đó trong con người đẹp đẽ. Bà ta mất hết lý trí, đòi giết nàng. Ông
thấy đấy, tôi phải bảo vệ nàng, đương nhiên rồi. Và bà ta lao vào con
dao mà tôi vừa giằng lại.
*****
Luật
sư Thạch đọc lại lá thư thêm một lần nữa. Có chỗ nhoè nhoẹt, có chỗ anh
ta xóa đi nhì nhằng vẻ như bộc bạch hết tâm can những điều ẩn ức chưa
kể bao giờ nhưng lại chợt nhớ ra cũng sẽ có người thứ hai đọc bức thư
này. Những dòng cuối cùng, trái với lẽ thông thường, anh ta viết hết sức
thẳng hàng và ngay ngắn như thể không hề mỏi tay sau những trang viết
dài. Luật sư Thạch gạch những ý chính vào sổ tay. Ông không quan tâm đến
những cảm xúc của khách hàng. Những cảm xúc ấy chỉ quan trọng khi được
vận dụng vào lý lẽ bào chữa một cách hợp lý để lật ngược tình thế. Tạm
thời hai lời khai với bên điều tra của Hùng và M rất khớp nhau, cũng như
khi họ kể lại với ông. Tuy nhiên còn một chi tiết nữa khiến luật sư
Thạch phải đóng chặt các cửa để tìm sự yên tĩnh tuyệt đối, thói quen ông
đặt ra khi kiên quyết tìm cách giải quyết cho một vấn đề. Trên chuôi
dao không hề có dấu vân tay của bà P, điều mà Hùng và M khẳng định bà
dùng con dao tỉa quả để tấn công tình địch. Lúc trên hiện trường vụ án,
bà P nằm sấp trong vũng máu tuôn ra từ bên ngực trái, hai tay xỏ vào đôi
găng chống nắng. Tuy nhiên, bà P đi ô tô, lúc đó trời đã về chiều và
người cháu ruột của bà P, một trong những người gần gũi nhất, khẳng định
anh ta chưa hề nhìn thấy bà đeo găng tay chống nắng bao giờ. Chi tiết
này và chuỗi thời gian làm trai nhảy có thể khiến Hùng bị kết án vì tội
giết người có chủ ý, không chừng còn khiến M bị kết án đồng phạm. Lý
lịch dễ mất cảm tình của Hùng chắc chắn sẽ gây bất lợi cho anh ta khi ra
tòa. Luật sư Thạch thường không phán xét xem bị can có tội thật hay
không, cái ông cần là các tình tiết có lợi và những biện pháp nào có thể
sử dụng để miễn giảm án. Trong trường hợp xấu, ông sẽ nhấn mạnh vào yếu
tố bị can bị kích động tinh thần trong lúc đối phương áp đảo. Ông đã
chuẩn bị sẵn những con bài khi tận dụng hình ảnh đau khổ của người mẹ
nghèo, những chuỗi ngày đói khổ cùng cực khiến anh ta sa chân vào bẫy
của các góa phụ hồi xuân, tình yêu chân thành của Hùng với M khiến một
phụ nữ cô đơn như bà P đã dùng mọi thủ đoạn để trấn áp họ. Khi luật sư
Thạch cất xấp hồ sơ vào ngăn kéo. Ông quyết định gọi điện cho người thừa
kế ngôi biệt thự.
*****
Anh
ta chẳng hề ngạc nhiên khi nhìn thấy vị khách quen. Luật sư Thạch không
vòng vo: 'Tôi cần anh giúp cho một số việc". Ông đặt chiếc phong bì lên
mặt bàn kính. Hàng ria mép được cắt tỉa cầu kỳ hơi vểnh cao lên rồi rất
nhanh chóng hạ ngay xuống. Anh ta dẫn Thạch lên tầng ba. Phòng ngủ của
người quá cố vẫn nguyên vẹn như cũ. Duy cái mùi vị lạnh lẽo của nó cứ
tỏa đều lên từng thứ đồ đạc sang trọng. Luật sư Thạch nhìn một vòng,
chiếc lọ pha lê không hoa, cuốn sách đọc dở còn đánh số trang để đầu
giường và rèm cửa trễ nải như còn chưa muốn đánh thức chủ nhân.
- Tôi cần
ít nhất hai tiếng.
- Ông cứ tự nhiên. Có cần thêm nước gì để tôi mang
lên. - Người thừa kế giàu có xun xoe như thể bồi bàn thực sự.
Luật sư
Thạch ở lại trong phòng cho đến khi ánh chiều hất tia tím sẫm lên những ô
cửa kính. Ông bước ra hành lang, đầu tóc rối bù, tay run lên vì mệt,
nhưng khuôn mặt đầy vẻ thỏa mãn. Một lần nữa, thứ trực giác kỳ lạ lại
mang lại may mắn cho Thạch. 20 năm trong nghề, tiếp xúc với mọi hạng
người, đủ để Thạch khẳng định, vì một chút tiền mọn, có những kẻ thậm
chí có thể bán đứng cả bố đẻ của mình. Ông gọi chủ nhà:
- Tôi cần biết
thêm về người trong bức ảnh này.
°
Hồ
sơ điều tra đã hoàn tất. Hùng bị truy tố tội danh giết người, còn M, bị
quy là đồng phạm. Ngày ra tòa, Hùng xạm đen trong chiếc áo xộc xệch.
Anh ta nhìn vào mông lung phía trước và trả lời những câu hỏi như một
cái máy. Thạch thản nhiên nhìn tay công tố có khuôn mặt vuông chữ điền
như thể một đối tác đang ngồi trên bàn tiệc. Ðây là lần thứ hai Thạch
chạm trán con người này, một kiểm sát viên mẫn cán và sắc sảo. Ông ta
đọc kết quả giám định và kết luận, nạn nhân tắt thở vì một vết đâm trên
ngực trái. Bị cáo đã khai rằng anh ta chỉ giằng lại con dao và bà P chủ
động lao vào. Ðể thực hiện được cú sát thương, anh ta phải nâng con dao
lên ngang ngực. Trong phạm vi phòng vệ, hành động này là phi logic. Bị
cáo đã phủ nhận điều này, anh ta cho rằng khi giằng con dao lại, do quá
sợ hãi nên anh ta thõng hai tay đứng nhìn, con dao được nắm trong tay
phải. Ðây là lời khai mâu thuẫn với kết luận giám định. Hơn nữa, không
có lý do gì để thuyết phục được rằng một người phụ nữ đi ô tô trong tiết
trời mát mẻ của buổi chiều lại dùng găng tay chống nắng. Ông ta mỉm
cười trước khi ngồi xuống ghế.
Luật sư Thạch đứng lên:
- Kính thưa Hội
đồng xét xử. Lời khai của anh Hùng không hề mâu thuẫn với kết quả giám
định. Lúc đó anh Hùng đứng che cho cô M, trên chiếc bục gỗ 30 phân mà cô
M dùng cho người mẫu vẽ, cộng với chiều cao của Hùng chênh 20 phân so
với bà P thì khoảng cách mà bà P lao vào con dao hoàn toàn trùng khớp
với lời khai của anh Hùng.
Công tố viên vẫn mỉm cười:
- Chúng ta đều biết
trên hiện trường vụ án, cạnh chỗ bà P không hề có chiếc bục gỗ đó.
- Lúc đó, vì cô M quá hoảng loạn nên anh Hùng đã lùi chiếc bục ra phía
góc nhà để cô M ngồi lên đó, tránh nhìn thấy xác bà P.
Tay công tố viên
mẫn cán chậm rãi hướng về phía Hùng, ông ta đủng đỉnh như thể một con
mèo ngắm chú chuột nhắt hôi sữa còn đang ngơ ngác ngoài cửa hang.
- Anh
Hùng, lúc bà P đến, anh và cô M đang nhảy với nhau điệu gì?
Ánh mắt
lạnh lẽo của luật sư Thạch chiếu thẳng vào đôi mắt hoảng hốt của thân
chủ. Lúc này, chính tay công tố viên mới phải đổi lại vị trí của chú
chuột nhắt. Luật sư Thạch hất nhẹ đầu khuyến khích. Hùng nuốt nước bọt
một cách khó khăn:
- Slow, thưa ông.
- Còn cô M, cô đã nhảy với anh Hùng
điệu gì?
Khuôn mặt của M vẫn điềm tĩnh, như thể những lời tranh cãi
về sự sống và cái chết này chẳng hề can hệ gì tới cô. Trông cô thậm chí
còn quyến rũ hơn lần gặp luật sư Thạch tại nhà, vẻ đẹp càng bí ẩn khi
mọi suy nghĩ đều được bao kín lại trong đôi mắt phẳng lặng như hồ thu
kia. Duy có sắc mặt cô hơi xanh xao, cho dù có lớp phấn hồng mịn màng
che phủ. Cô nói từ tốn, âm lượng không hề run rẩy:
- Thưa Quý Toà, lúc đó
chúng tôi đang nhảy Slow. Có lẽ vì thế mà bà ấy không thể tự chủ được.
- Ồ, không phải. Trong lời khai ban đầu, cả hai bị cáo đều khẳng định
rằng lúc bà P đến họ đang nhảy điệu Waltz. Ở đây có ai cho rằng điệu
Waltz không cần phải di chuyển không? - Tay công tố viên nhìn lướt một
vòng quanh khán phòng vẻ đắc thắng rồi đôi mắt dừng lại chỗ luật sư
Thạch - Người ta không thể nhảy điệu Waltz trong một không gian bị chiếc
bục chắn giữa. Lời khai trước Toà và lời khai trong quá trình điều tra
của cả hai bị cáo đều có sự mâu thuẫn. Như vậy đủ để minh chứng cho một
biểu hiện gian dối có chủ ý.
Khuôn mặt xạm đen của Hùng tái lại. Anh ta
ngước mắt nhìn về phía chiếc phao cứu nạn, vừa hy vọng vừa tuyệt vọng
khi thấy nó đang trôi xa dần. Luật sư Thạch mỉm cười, nụ cười hiếm hoi
của ông trong các phiên tòa. Ðúng như dự đoán, tình huống xấu nhất đã
xảy ra. Thạch đành tung ra con át chủ bài cuối cùng, như một tên cờ bạc
bịp cầm chắc phần thắng trong tay khi biết lá bài đẹp nhất đã nằm trong
tay mình.
- Thưa Ban Hội thẩm, lời khai trước đây của Hùng và cô M trong
biên bản hỏi cung chưa hẳn đã được điều tra viên ghi lại chính xác.
Cả
phiên toà ồ lên. Ông thẩm phán nhăn mày khó chịu:
- Xin ông luật sư cho
chứng cứ trước khi đưa ra kết luận.
Luật sư Thạch từ tốn rút ra một tấm
ảnh từ tập hồ sơ:
- Tôi có đủ chứng cứ để chứng minh rằng điều tra viên
theo suốt quá trình điều tra chính là người tình của bà P.
Những người
có mặt tại phòng xử án kinh ngạc nhìn luật sư Thạch
- Ðây là những tấm
ảnh mà hai người đã chụp cùng nhau hồi còn trẻ trong những tư thế tình
tứ... Còn đây, là tấm ảnh mới nhất mà ông đây đã chụp cùng bà P tại nhà
riêng của bà với thời gian đề trên ảnh chỉ cách hai tuần trước khi bà P
gặp tai nạn.
Gã điều tra viên cũng kinh ngạc không kém. Khi được thẩm
phán hỏi về chi tiết này, ông ta lắp bắp:
- Trước đây chúng tôi chỉ là bạn
thân... bây giờ cũng vậy. Tấm ảnh cũ kia do hồi còn đi học tôi bị lũ
bạn đùa nghịch thách đố. Không ngờ cô ấy còn giữ nó. Còn bức về sau này
đúng là ở buổi họp lớp, hôm đó rất đông, và chúng tôi cũng trêu nhau như
hồi còn trẻ, nên tôi có... có... hôn lên má cô ấy một cái. Tôi chưa bao
giờ nhìn thấy bức ảnh này. Nó được chụp do ai. Tôi không hề được biết.
Luật sư Thạch cười thành tiếng. Ông không thèm nhìn vẻ hoang mang của
tay công tố, nét mặt ngơ ngác của điều tra viên, những đôi mắt nghi ngờ
từ phía cử tọa. Một cuốn sách nhỏ cũ kỹ được giơ lên:
- Còn đây là cuốn
nhật ký của bà P cách đây 20 năm. Bà ấy đã viết rất kỹ về tình cảm sâu
nặng dành cho ông đây.
Tay điều tra viên lạc cả giọng, quên mất mình
đang đứng trước Toà, bắt đầu nói những câu hết sức bình dân:
- Không đúng.
Ông nói dối. Tôi thề rằng chẳng biết gì về chuyện này. Có thể đó là mối
tình đơn phương của cô ấy thời trẻ mà bây giờ tôi mới được biết...
Luật sư Thạch thôi cười, ông dằn từng tiếng:
- Tôi hy vọng ông trung thực
trước người quá cố, đặc biệt trước một tình cảm trong sáng đáng trân
trọng như vậy. Theo Ðiều 42, nếu có căn cứ cho rằng điều tra viên có thể
không vô tư trong khi làm nhiệm vụ, anh ta sẽ phải từ chối tiến hành tố
tụng. Vì vậy, tôi cho rằng những lời khai trong biên bản hỏi cung chưa
đủ căn cứ pháp lý để làm chứng cứ buộc tội bị cáo.
Luật sư Thạch hít
một hơi dài. Thẩm phán tuyên bố trả hồ sơ để điều tra bổ sung vì có dấu
hiệu vi phạm trong thủ tục tố tụng. Mọi thứ đều được nhấn nút đúng như
trong lập trình của Thạch. Chủ nhân ngôi
biệt thự thừa kế nhìn luật sư Thạch bằng nụ cười cầu tài. Hắn có vẻ nhắc
nhở công trạng về tấm hình thứ hai, do hắn tình cờ chớp được vẫn còn để
lưu trong máy ảnh.
°
Lần
ra Tòa thứ hai, luật sư Thạch đi từng bước như trong kế hoạch đã vạch
ra. Ông lập luận từng chi tiết và biện hộ chậm rãi, tuần tự như ăn lần
lượt ba món trong bữa tối. Thành công ngoài sức tưởng tượng, nhưng luật
sư Thạch không mấy ngạc nhiên. Tòa cảm động về những hình ảnh ông đưa
ra, cử tọa khâm phục những lập luận sắc bén cho dù ở những chi tiết phi
lý nhất và quan trọng là gã cháu ruột của nạn nhân đã kể về tính cách
không bình thường của bà dì ruột, thú vui sưu tầm trai trẻ một cách bệnh
hoạn, những lần anh ta chứng kiến bà P đe dọa Hùng cũng như lật ngược
lại lời khai về thói quen không đi găng tay của bà dì ruột. Tòa tuyên bố
trả tự do cho Hùng. Luật sư Thạch kết thúc hợp đồng bào chữa bằng một
bữa ăn tối bình thản như mọi ngày. Thậm chí ông còn từ chối gặp mặt mẹ
Hùng để nhận lời cảm ơn của bà.
°
Nửa
năm sau, luật sư Thạch lại bị đánh thức bởi một tiếng chuông điện thoại
cấp kỳ.
- Alô.
Ðầu dây bên kia, giọng đàn ông là lạ:
- Luật sư Thạch?
- Vâng, tôi đây. Ai đấy ạ? - ông không nén nổi giọng cáu kỉnh.
- Tôi là
Hùng, ông đã bào chữa, ông còn nhớ tôi không?
- Có việc gì? = luật sư
Thạch cảnh giác.
Ðầu dây bên kia im lặng, ông nghe lẫn trong đó một âm
thanh u u vô thực.
Hùng cười khan:
- Bà ta đang ở đây.
Luật sư Thạch hơi
giật mình, cái âm thanh u u kia rõ dần, nó nửa quen nửa lạ, vẻ như là
tiếng nhạc.
- Ai cơ?
- Bà ấy. - tiếng Hùng run rẩy, không rõ âm vực - Bà
ấy vẫn đến đây hàng đêm. Nhưng hôm nay muốn tôi gọi điện thoại cho ông.
- Ðể làm gì?
- Bà ta bảo ông nói dối. Bà ấy muốn tôi phải nói cho
ông biết rằng tôi đã nói dối, cháu bà ấy nói dối và nàng cũng nói dối. Giọng nói có vẻ sợ hãi như thể một thứ gì đó rất kinh hoàng đang ở trước
mặt - Bà ta ở đây, đang đứng cạnh tôi.
Luật sư Thạch hiểu ra vấn đề.
Những tội đồ liên quan đến các vụ án giết người thường gặp sang chấn tâm
lý sau đó. Họ bị ám ảnh và hoang tưởng, nhưng dù sao cũng không nên
dựng ông dậy vào giờ này chứ. Ông nén cơn bực xuống, giọng xoa dịu:
- Thôi
được rồi. Nói dối là tội lỗi chung của loài người. Tôi cần phải ngủ
tiếp. Cậu cũng nên ngủ đi nhé.
- Khoan đã.
Luật sư Thạch nghe thấy
tiếng văng vẳng to hơn từ đầu dây bên kia, lần này thì ông bắt đầu rùng
mình, ông đã nhận ra, đó là những âm thanh mê muội của bản Appassionata
mà ông đã được nghe một lần ở ngôi nhà ven hồ. Giọng người bên kia bắt
đầu thì thào, mơ hồ như đang tụt dần xuống cõi sâu thẳm:
- Bà ấy muốn tôi
nhảy với bà ấy điệu Waltz... nhưng phải là bản Appassionata, chỉ là bản
này thôi...
Ðầu dây bên kia cạch một tiếng khô khốc. Bản Appassionata
bí ẩn biến mất. Nhưng khi ông đặt ống nghe xuống, tiếng nhạc ở đâu lại
vọng đến, nó cứ lởn vởn như chui vào trong đầu ông rồi xoáy tròn ở đó.
Luật sư Thạch thức trắng cho đến sáng. Trưa hôm sau, ông nghe tin khách
hàng vừa được ông bào chữa gần đây nhất đã chết trên giường ngủ, trong
một tư thế rất kỳ quái như đang vòng tay để ôm một thứ gì đó, và chiếc
máy nghe nhạc bị vấp đĩa, chỉ tua đi tua lại một bản nhạc như nguyện hồn
cho người chết.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét