Trong giới hành khất hầu như ai cũng rõ cái nôi của nghề ăn xin chuyên nghiệp nằm ở xã Quảng Thái (Quảng Xương, Thanh Hóa). Thế nhưng nhiều người lại không biết cái nôi đào tạo sư giả, tức những kẻ chuyên lợi dụng chuyện khất thực ở đâu. Xin thưa, "thánh địa" chính là làng Vũ Dương (Bồng Lai, Quế Võ, Bắc Ninh), một ngôi làng có rất nhiều căn nhà khang trang được xây từ tiền ăn mày thiên hạ. "Sư tổ" của sư giả cũng là người Vũ Dương. 15 năm trước đã rời làng vào Saigon kiếm ăn với công việc chính là bán tăm, nhang từ thiện. Sau một thời gian bươn chải, "tổ" nhận thấy rằng: Muốn bán chạy phải khoác lên người bộ nâu sòng.
Quả nhiên, làm sư giả một thời gian, "tổ" giàu lên trông thấy, họ hàng làm theo cũng giàu lên trôg thấy. Thế là dân làng Vũ Dương đua nhau hành nghề sư giả. Vào hồi cao trào, cứ sáng sớm là các xe máy kẹp 3, kẹp 4 ùn ùn từ làng Vũ Dương tỏa đi khắp nơi. Chỉ xuống xe sau vài phút là người ngồi xe ôm đã biến thành một vị chân tu đạo mạo ôm bình bát đi khất thực.
Các sư giả không chỉ bán nhang xin tiền từ thiện, mà còn kiêm luôn vai trò của thầy coi tướng, xem địa lý. Gặp gia chủ nào yếu bóng vía, "sư" phán rằng nhà bị "động", cần phải biện lễ giải hạn mới qua khỏi. Tiền công giúp gia chủ giải hạn ít thì hai, ba triệu, nhiều thì hàng chục triệu và đây là nguồn thu chính của các "sư".
Một số "sư" vừa bán nhang vừa tranh thủ... thó, chỉ cần gia chủ lơ đãng một chút là những đồ đạc gọn nhẹ sẽ nằm gọn trong tay nải của "sư". Theo tiết lộ, thu nhập hàng tháng của mỗi sư giả là trên dưới 30 triệu đồng. Bởi thế, chuyện ăn chơi của sư giả không phải là điều lạ lẫm. Gần đây, người dân Saigon đã phẫn nộ trước một nhóm sư giả lắm tiền, tối tối vào quán bar uống rượu, thậm chí mua dâm. Thật hết biết với mấy bác "cái bang" hổ mang này.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét