CHƯƠNG 8
Sang đến Pháp rồi thấy sự học tập căng thẳng,
thi cử nghiêm túc, nhiều lúc Bình cũng băn khoăn tự hỏi không hiểu sao
hồi ở nhà, Bình lại đỗ được tốt nghiệp phổ thông trung học và trước đó
vẫn được lên lớp đều đặn mặc dù Bình chẳng học hành gì…
Buổi
sáng hôm ấy, Bình còn đang ngủ, những tia nắng chiếu qua cửa sổ, rọi
thẳng đến giường của Bình. Những tia nắng ấy dập dờn trên tường, trên
giường Bình như đùa giỡn. Mới sáng mà trời đã oi oi, khó chịu. Người
Bình nhơm nhớp mồ hôi. Chẳng hiểu ai đã tắt máy điều hoà nhiệt độ từ lúc
nào rồi. Bình bỗng giật bắn mình khi nghe tiếng gọi của mẹ:
- Bình ơi, Bình ơi, dậy ngay mẹ bảo! Ôn thi mà ngủ đến giờ này hả?
- Cái gì mà mẹ làm như súng bắn đến đít rồi không bằng? - Bình bực bội
trả lời - Người ta còn ngủ. Suốt cả ngày hôm qua mẹ không thấy là con
theo hết buổi học thêm này đến buổi học thêm khác, tối đến thầy Toàn còn
qua kèm cho đến 11 giờ đêm à?
Bình kêu
ca vậy vì cậu biết còn loè được mẹ mình. Thực ra ngồi vào bàn cho có chứ
học hành gì đâu. Kỳ thi tốt nghiệp phổ thông trung học đến nơi rồi,
chẳng lẽ không ngồi vào bàn.
- Mẹ biết là
mày vất vả nhưng thôi cố lên con ạ. Mấy hôm nữa là thi rồi. Mẹ đã làm
việc với cô hiệu phó phụ trách học tập của trường. Cô ấy sẽ sắp xếp chỗ
thi cho mày, rồi sẽ lo hết mọi chuyện. Nhưng mày nhớ kín mồm kín miệng
kẻo mang tiếng cho người ta, nghe chưa? Khi có giám thị đưa bài, mày nhớ
chép cẩn thận, không để sót, để sai!
- Làm sao mà chép được, nhỡ có đứa nào nhìn thấy?
- Sao mà ngu thế không biết! Mày phải biết cách để làm cho cái đứa ngồi
bên không biết chứ! Còn một việc này nữa, đó là mày phải đánh dấu bài
nhẹ nhàng như thế này thôi nhé – vừa nói mẹ Bình vừa chìa cái tờ giấy có
mẫu đánh dấu sẵn cho Bình – Nhớ chưa Bình?
- Nhớ rồi, nói mãi!
Vậy là Bình đã thoát qua cửa ải một cách ngon lành.
Cho
đến kỳ thi đại học, Bình phải về Hà Nội thi tại trường Đại học Ngoại
thương. Chờ suốt cả mấy buổi thi mà chẳng có phép mầu nhiệm nào đến với
Bình cả. Bình đã phải nộp giấy trắng.
Về
đến nhà, Bình cũng chẳng thấy buồn gì cả. cứ như đó là việc của ai vậy
thôi. Bình lao vào chơi suốt ngày đêm với nhóm bạn xấu. "An cũng thi đại
học như mình, không biết có đỗ không? Mấy tuần nay không gặp An, không
biết nhà nó có chuyện gì không? Nghe nói mẹ An ốm lắm nên nó càng chán
đời", Bình hỏi và nói thầm.
Ước nguyện
của bố mẹ Bình cho Bình vào học tại trường Đại học ngoại thương tan
thành mây khói. Tuy chưa có điểm thi nhưng biết chắc chắn Bình không đỗ
đại học. Vậy mà có ai hỏi tình hình thi cử của Bình, bố mẹ Bình lại tìm
cách nói ngược lại. Thực tế, bố mẹ Bình lại quá sợ vì Bình từ ngày không
còn phải học, năng tụ tập bạn bè xấu để hút thuốc hơn. Biết đâu một
ngày kia con họ sẽ nghiện! Là cán bộ huyện nên bố Bình càng sớm hiểu ra
vấn đề, lo lắng cho tương lai của con mình. Bố Bình hiểu là nếu không
được đào tạo một ngành nghề nghiêm túc, Bình sẽ chẳng có tương lai. Rồi
chẳng hiểu ai mách nước cho, mẹ Bình vội vàng gửi Bình xuống Hà Nội để
học tiếng Pháp.
Bình nghe mẹ nói, một
công ty trách nhiệm hữu hạn đã lo được mọi thủ tục cho Bình từ A đến Z
để đi du học tại Pháp. Tất nhiên mẹ Bình phải chi mà chi khá nhiều là
đàng khác. Chỉ còn mỗi việc là Bình phải vào kiểm tra ngoại ngữ ở Đại sứ
quán Pháp mà thôi. Bình rất thích được mệnh danh là sinh viên du học
tại Cộng hoà Pháp nên cũng tỏ ra cố gắng, nhưng mới học tiếng Pháp ở Hà
Nội được mấy tháng, lại không chăm chỉ, Bình đã biết được gì đâu ngoài
mấy câu chào hỏi. Lúc vào Đại sứ quán Pháp, họ cũng chẳng hỏi gì ngoài
mấy câu chào hỏi đó. Và thế là Bình được nhận đi du học.
Nhưng
trước ngày ra đi, Bình bỗng nghĩ lại. Nghe nói ở Pháp học phải ra học,
không ấm ớ được, không coi thường được, Bình thấy hoảng, thấy sợ. Bình
gào lên là không đi du học nữa. vậy mà bố mẹ Bình đâu có nghe. Bố Bình
còn tỏ ra vui vẻ, hãnh diện và tự hào có hai đứa con trai đi du học là
đằng khác.
°
Bố Bình mở cửa bước vào nhà khi tiếng gào của Bình vừa dứt. Mẹ Bình ca thán:
- Ông thấy có khổ cái thân tôi không? Lo cho nó vạc cả mặt, dạc cả người
mới xong. Vậy mà giờ đây chẳng biết nghe ai, nó chạy làng!
- Thì bà cũng phải từ từ cái đã nào.
Bố Bình vừa nói vừa gọi Bình lại bảo:
- Đi thôi con ạ, không còn con đường nào khác để có tương lai sáng lạn
nữa đâu. Chỉ cần một cái bằng của Pháp, ở đâu trên đất Pháp cũng được. Ở
Việt Nam, có ai biết và quan tâm xem con học ở trường nào danh tiếng
hay chất lượng gì đâu. Đi xin việc, cứ chìa cái bằng đó ra là ăn đứt rồi
con ạ. Mà phải nhớ là không cao đẳng, trung cấp gì. phải là bằng đại
học, có cái chữ Université đấy nhé. Bằng đại học mới có giá, mới xin
được việc làm.
- Bố thừa hiểu là con không có năng khiếu ngoại ngữ. Con sẽ không học được đâu, con ở nhà thôi! - Bình khẩn khoản.
- Con ở nhà bây giờ biết vào học trường nào? Con có thi đỗ đại học đâu?
Chẳng qua bố mẹ tổ chức liên hoan mừng con thi đỗ hai trường đại học để
hãnh diện với cơ quan của bố, với họ hàng, bè bạn và bà con láng giềng
mà thôi. Con mà ở nhà, bố mẹ có mà đeo mặt mo. Con không biết là ở Việt
Nam ta bây giờ, con cái nhà người ta đua nhau học đấy thôi. Nhà nghèo
cũng cố cho con có cái bằng đại học. Những nhà có máu mặt, chẳng ai
không mơ tưởng cho con đi học nước ngoài. Cái tiếng con đi học đại học ở
nước ngoài sẽ làm cho cái ghế của bố ngồi vững vàng hơn. Con khỏi lo gì
hết, bố sẽ lo nhà cửa cho con ở Hà Nội, con sẽ có một công việc ổn định
ở đó.
Bình cứ ngẩn tò te nghe bố giải
thích, giọng lúc to, lúc nhỏ, lúc như dụ dỗ, lúc như áp đặt. Lâu nay,
Bình cũng đã nghe loáng thoáng là bố đã nhờ chú Hoà, thân thiết với bố,
người Hà Nội, lo cho bố được hai căn hộ chung cư cao cấp rồi. Không là
cho anh Bài và Bình thì còn ai vào đấy nữa?
CHƯƠNG 9
Ra đi một cách dễ dàng nên Bình không ý thức được một cách hoàn toàn và
triệt để chuyện học hành khó khăn, nghiêm túc mặc dù điều đó đã có lúc
làm Bình sợ.
Nhờ có sự giúp đỡ của cô
Cúc trong việc giới thiệu trường nhận lúc làm hồ sơ, sang Pháp, Bình
được ở ngay Paris. Nước Pháp, với Paris là thủ đô ánh sáng, với biết bao
danh lam thắng cảnh nổi tiếng. Tất cả những cái đó đã làm Bình ngợp mắt
trong ảo tưởng. Bình bỗng quên hết - quên hết nỗi sợ hãi có lúc nào đó
ám ảnh Bình.
Năm đầu mới sang Pháp, ỷ
vào việc có tiền, lại quen thói không phải động não, Bình chẳng chịu học
gì cả. Thái đã đưa Bình đi làm thủ tục nhập học ngoại ngữ ở trường Đại Học Sorbonne IV. Cũng như Thái, Bình phải đóng tiền hai khóa học. Mỗi khóa học bốn tháng và mất khoảng hai nghìn euro.
Vào học được một thời gian ngắn Bình đã nản, bởi Bình thấy xung quanh
cũng là người các nước khác đến học, nhưng người ta học nhanh và nói
tốt, tiến bộ rõ rệt, còn mình cứ lẹt đẹt mãi. Rồi Bình bỏ dở dang. Lại
ghi tiếp khóa thứ hai. Lại đóng tiền. Lại bỏ. Suốt ngày, Bình chỉ lo đi
mua sắm quần áo, giày dép loại đắt tiền, đúng mốt và đúng nhãn hiệu có
tiếng. vậy là chỉ trong vòng một năm Bình tiêu hết hai mươi ngàn euro.
Tiền mẹ Bình gửi sang không đủ, Bình còn dám gọi điện cho chú Thanh làm
việc ở cơ quan thương vụ, cơ quan đại diện Việt Nam tại Paris để xin vay
thêm. Bình nói là bố mẹ Bình đã biết chuyện và sẽ thu xếp gửi trả chú.
Lúc đầu chú Thanh ngần ngại nhưng là người cùng quê, gia đình bố mẹ chú
sống ở huyện nơi bố Bình làm việc, lẽ nào chú lại từ chối. Vậy là Bình
có thêm cơ hội để tiêu, để ăn chơi thỏa thích.
Năm đầu, Bình thi ngoại ngữ nhưng không đủ điểm nên không một trường đại học nào nhận Bình vào học.
Thấy Bình không theo học được ngoại ngữ ở Paris, cô Cúc khuyên Bình nên
về tỉnh học. Vì Paris, cô Cúc khuyen Bình nên về tỉnh học. Vì thấy Thái
cũng phải chuyển về tỉnh năm học đó, nên Bình đồng ý đi cùng. Rồi năm
thứ hai, Bình lại thi ngoại ngữ. lại không đủ điểm để có thể ghi danh
vào trường đại học. Việc làm giấy tờ của Bình đã gặp ít nhiều khó khăn.
Rồi thi tiếp lần thứ ba! Cũng như hai lần trước, Bình lại tiếp tục trượt
vỏ chuối.
Đến năm học thứ ba, Bình đã
phần nào chịu khó tìm hiểu hệ thống giảng dạy ở Pháp và nghĩ rằng nếu
lần này đỗ được ngoại ngữ, Bình sẽ cố gắng học.
Thực ra, nếu chịu khó học và không bị mất những kiến thức cơ bản trong
những năm học phổ thông, đồng thời có phương pháp học thì việc theo học
đại học ở Pháp cũng không phải là điều gì quá ghê gớm. Các thầy cô giáo
cũng chỉ đòi hỏi học sinh phải nắm được bài giảng, đồng thời phải biết
nghiên cứu, tìm tòi mở mang kiến thức, bổ sung cho kiến thức đã học. Họ
đâu có đòi hỏi phải học thêm ngoài chương trình, cũng không tổ chức dạy
thêm. Họ không bao giờ ra các câu hỏi ở dạng đánh đố học sinh. Khi vào
đại học, nếu học tốt và nghiêm túc, sau ba năm, sinh viên sẽ lấy được
bằng cử nhân, sau một năm tiếp theo sẽ lấy được bằng cao học (maitrise), sau một năm nữa là bằng chuyên sâu (D.E.A - Diplôme d’Études Approfondies)... và tiếp theo từ ba đến năm năm mới lấy được bằng Tiến sĩ (Doctorat). rất nhiều sinh viên người Pháp, sau bằng cao học, xin ghi danh học
tiếp một năm nữa để lấy bằng chuyên nghành (D.E.S.S - Diplôme D'études Supérieures Spécialisées).
Với tấm bằng này, không những họ chỉ cần mất tất cả năm năm học ở
trường đại học mà còn sau khi ra trường sẽ dễ xin việc hơn. Còn nếu lấy
bằng chuyên sâu mà không làm tiếp học vị tiến sỹ thì hầu như công việc
của những người này sẽ là giảng dạy hay nghiên cứu.
Trong ba năm học để lấy bằng cử nhân, trường đại học chỉ cho phép sinh
viên đúp một lần thôi. nếu năm tiếp theo không học được nữa là bị đuổi
ra khỏi trường. Muốn được học tiếp, phải ghi danh vào một trường đại học
khác và học từ năm thứ nhất.
Một năm
trở lại, hệ thống giáo dục của Pháp ở bậc đại học có những cải cách mới.
Chính phủ Pháp cũng như các chính phủ khác trong Khối Cộng đồng chung
Châu Âu, đã đi đến thống nhất coi tấm bằng tốt nghiệp thạc sỹ ( masteur)
( tức là sau khi có bằng cử nhân phải học tiếp hai năm nữa). Vì thế,
khi có bằng masteur, thí sinh có thể ghi danh làm luôn bằng Tiến sỹ nếu
muốn và nếu được chấp nhận. Ở Pháp, việc chấp nhận tương đương bằng cấp ở
các trường đại học cũng khác nhau lắm. Mỗi trường đề ra cho mình những
tiêu chí riêng. Có những trường yêu cầu chỉ chấp nhận thí sinh tiếp tục
học vị tiến sỹ nếu thí sinh đạt bằng chuyên sâu loâi khác, giỏi trở lên.
Tuy nhiên, cũng có những trường lại yêu cầu thấp hơn.
Những học sinh khi còn học phổ thông, không có khả năng học lên phổ
thông Trung học, có con đường rẽ sang học nghề. Sau hai năm học, học lấy
được Chứng chỉ khả năng chuyên ngành (Certificat d'Aptitude Professionnelle - C.A.P).
Những học sinh học tốt trong hai năm này và muốn học lên nữa, có thể
theo tiếp một năm chuyên ngành đó. Vậy là sau ba năm học tất cả, họ sẽ
có Bằng học chuyên ngành ( Brevet des études Professionnelles - B.E.P).
Họ có thể học nhiều nghề khác nhau như điện, mộc, nề .... sau đó, họ có
thể xin việc làm và trở thành công nhân. Quá trình làm việc, nếu họ yêu
nghề, say sưa với nghề, họ có thể trở thành những công nhân bậc cao hay
những người thợ lành nghề. Những em học sinh, sau khi học hết lớp 10,
không đủ khả năng theo học một trong ba khối của hệ tốt nghiệp phổ thông
nói chung khi hết lớp 12 như hệ S học chủ yếu các môn khoa học tự
nhiên, hệ ES học các môn khoa học kinh tế, hệ L, học các môn khoa học xã
hội, sẽ được hướng sang học tiếp hai năm cuối cấp ở hệ STI, chuyên về
khoa học công nghiệp, hoặc STT, chuyên về khoa học công nghệ quản lý ...
hoặc sẽ được hướng vào một hệ chuyên về một ngành cụ thể nào đó để sau
này khi tốt nghiệp phổ thông trung học, có thể học luôn về nghề đó, ví
dụ như nghề tạo mốt ( mode ) nghề nhạc, khiêu vũ, nghề đón tiếp khách
sạn hay nghề dược, y tá ...
Đối với công dân nước Pháp, khi xin việc làm, một công nhân giỏi sẽ dễ dàng được chấp nhận hơn một kỹ sư tồi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét