Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

NGOẠI TÌNH - CHUYỆN CHỨ KHÔNG PHẢI "TRUYỆN" (2)

Kể từ buổi chiều đó cho đến tối, đầu óc nàng dày đặc các suy nghĩ về anh. Trái tim nàng biết chắc nàng sẽ không từ chối anh, nàng chỉ muốn ngay ngày mai nàng được làm việc với anh. Nhưng lí trí nàng phản đối. Nếu nàng sang với anh thu nhập nàng cao hơn nơi hiện tại, công việc cũng thú vị hơn, nhưng nàng sẽ rơi vào một mối quan hệ nguy hiểm mà nàng ghét nhất.

Lý trí đã thu trái tim. Trái tim nàng đã đóng băng 8 năm, nay nó bắt đầu hoat động lại. Hình như công lực của bao nhiêu năm đó đã được dồn nén lại và bây giờ thì nở bung ra không một ai có thể cản được. Thế là chiều hôm sau, vào lúc 6h chiều, nàng gọi cho anh và nhận lời. Anh ngạc nhiên và mừng rỡ, anh hẹn nàng ngày hôm sau đến gặp anh và giám đốc các công ty.


Lần gặp thứ 2, nàng đã nghĩ đến việc ăn mặc thật thu hút. Trước đó nàng vẫn nghĩ là nàng chỉ cần được làm bên anh, nàng sẽ không bao giờ để anh biết được tình cảm của nàng. Hơn nữa nàng cũng biết là anh sẽ không để ý nàng. Vợ anh rất đẹp dù nhiều tuổi hơn nàng, và nếu anh muốn ngoại tình (có thể là anh đang ngoại tình cũng nên) thì đối tượng đó phải là các cô gái chân dài xinh đẹp, không phải là chân ngắn như nàng. Nàng yên tâm với điều đó mới quyết định sang với anh. Dù vậy, nàng vẫn muốn mình tử tế trong mắt anh.


Buổi gặp đó ngoài anh còn 4 giám đốc các công ty khác trong tập đoàn. Họ tầm tuổi nàng, trẻ trung và tài giỏi. Nàng rất tự tin để trả lời các câu hỏi của họ và hỏi họ về kỳ vọng của ho với nàng. Tất cả đều kết luận nàng có thể làm cho công ty có một gương mặt mới, họ tin nàng và mong nàng không phụ lòng họ.

Có lẽ nàng là người tự tin nên nàng hứa với họ rất chắc chắn. Sau này có một anh trong số đó đã nói với nàng: lúc đó em rất hấp dẫn vì em tự tin. Nàng không biết là anh có nghĩ như thế không nhưng anh rất vui mừng, anh cố ép nàng đi ăn hôm đó cùng với mọi người. Trong bữa ăn, anh đặc biệt chăm sóc nàng, anh bảo nàng là báu vật của công ty – có lẽ anh quá lời nhưng các anh khác cũng đồng tình vì họ đang rất kỳ vọng vào nàng.

Thế rồi nàng bắt đầu công việc ở công ty anh sau 1 tháng bàn giao ở công ty cũ. Trong một tháng bàn giao đó gần như tuần nào anh cũng gọi nàng và mời nàng đi ăn trưa. Nàng không hề từ chối, tất cả các bữa ăn đều chỉ là nói về công việc. Anh gần như tận dụng nàng hết mức, nàng cũng sẵn sàng cống hiến cho anh không ngần ngại. Và sau mỗi lần như thế, anh đều nhắn tin cho nàng: Anh cám ơn em nhiều, chúng ta cùng cố gắng nhé. Chỉ thế thôi hay đai loại như thế thôi mà nàng giữ lại tất cả các tin nhắn đó như báu vật. 

Phòng làm việc của nàng ngay sát phòng anh, trong phòng có 4 nhân viên nữa.

Những ngày đầu nàng đi làm bình thường và cực kỳ lưu ý đến cách ăn mặc, trang điểm. Sáng nào anh và nàng cũng họp riêng với nhau hoặc họp cùng các giám đốc khác trong 1.5 tiếng. Dù chỉ họp và công việc nhưng nàng cảm thấy đó là những giờ phút hạnh phúc nhất của nàng. Nàng ngồi bên anh, thậm chí đôi lúc rất gần vì cùng xem trên cùng một máy tính. Nàng cảm nhận được mùi nước hoa rất tinh tế của anh, nàng nhìn rõ được đường may chiếc cổ áo anh mặc, nhìn rõ nhãn hiệu khăn anh quàng… Không thể có gì thu hút hơn. Anh thì luôn say sưa với công việc và rất nhiều lần ngỡ ngàng trước sự thông minh của nàng. Với anh chỉ có thế.

Sau khoảng một tuần ở nơi làm việc mới, nàng bắt đầu vào phòng làm việc của anh khi vừa đến công ty. Nàng dọn dẹp lại tất cả tài liệu và bàn làm việc của anh, dọn dẹp cây gậy đánh golf và cái sân golf mini trong phòng anh. Chị tạp vụ bảo nàng để việc đó cho chị nhưng nàng bảo sợ chị làm lẫn tài liệu của anh nên riêng phòng anh nàng sẽ dọn. Nhân viên trong công ty cũng chẳng ai để ý đến việc này vì những gì nàng nói rất logic. Hơn nữa dạo này anh và nàng đang có rất nhiều dự án phải làm với nhau.

Anh thì không để ý ai dọn dẹp phòng cho anh vì anh thường về muộn và đến công ty muộn, thậm chí đôi lúc không đến. Cho đến một hôm anh thấy trên bàn anh có cái cây nhỏ xíu nàng mua và đặt ở đó, anh đã hỏi chị tạp vụ và chị ấy bảo là từ lâu chị không dọn phòng cho anh, là nàng dọn dẹp tất. Anh gọi nàng vào và có phần tức giận với nàng. Anh bảo anh trả lương nàng cao không phải để làm công việc này. Nàng mỉm cười tự tin bảo anh: em không hề tính công việc này vào thời gian làm việc của em, em không yên tâm khi người khác đụng vào đống tài liệu của chúng ta đang làm, có thể em mất hơn nhiều thời gian như thế để làm lại, nên anh hãy để cho em làm việc này. Anh chịu thua nàng.

Từ đó nàng lấn sân sang việc chăm sóc cho anh nhiều hơn. Trong các bữa ăn trưa tại công ty hay là các bữa tiệc, nàng đều chu đáo lo cho anh những món anh thích hoặc gắp thức ăn cho anh, cuốn cho anh ăn các món cuốn vì anh chỉ lo uống và không để ý mấy đến ăn thức ăn. Nhiều lần anh nhìn nàng cảm kích, và nàng bảo: nàng đang chăm lo cho túi tiền của nàng. Nếu anh ốm hay có vấn đề, túi tiền của nàng sẽ ảnh hưởng đầu tiên. Anh chắc cũng không nghĩ gì và các nhân viên khác cũng không nghĩ gì, hay họ nghĩ gì đó mà không dám nói, nàng không biết vì đến tận bây giờ cũng chưa có nhân viên nào có ý kiến.  

Khi các dự án đã hòm hòm trên bàn giấy, anh và nàng bắt đầu các chuyến công tác xa cùng nhau hoặc cùng một vài nhân viên khác. Vì mối quan hệ công việc nàng lúc nào cũng phải ở bên anh nên cô thư ký của anh luôn đặt vé cho nàng và anh gần nhau, phòng khách sạn cũng gần nhau nếu đi đông người. Và các chuyến bay của nàng và anh hầu như bay đêm để tiết kiệm thời gian, sáng hôm sau đã có thể có mặt để làm việc cùng đối tác.

Mỗi một chuyến đi nàng và anh phải làm việc cật lực, căng thẳng và thiếu ngủ hoàn toàn. Tuy vậy nàng vẫn thấy đó là những chuyến đi dành cho nàng. Nàng được ở bên anh suốt cả ngày lẫn đếm, vì sau mỗi cuộc họp với đối tác, nàng và anh lại phải thức khuya để làm việc, thậm chí có hôm nàng làm và anh ngủ ngay trên bàn làm việc ở phòng nàng, hoặc ngược lại.

Thường thì các chuyến công tác có nhiều người thì ăn uống tại khách sạn, còn khi chỉ có hai người thì anh để nàng quyết định chọn nơi ăn. Anh bảo là nàng quá vất vả nên thời gian ăn uống có thể là thời gian dành cho nàng relax nên nàng hãy quyết định điều đó. Nàng không che dấu được niềm vui này. Lúc đó cảm giác có hai người như một đôi tình nhân, thậm chí như đôi vợ chồng mới cưới, là suy nghĩ trong đầu nàng. Còn anh thì kể cả trong bữa ăn vẫn bàn về công việc, nàng cũng không lấy đó làm phiền lòng. Vì nàng được chăm sóc cho anh hoàn toàn, được giục giã anh ăn uống như một người vợ làm với chồng. Những cảm giác đó nàng sẵn sàng đổi bằng cả năng lực, sức khỏe, thời gian của nàng cho anh để có được.

Một vài lần cả hai phải đi ăn với đối tác, nàng lại được dịp thể hiện những gì nàng biết về anh. Nàng biết anh ăn hầu như rất ít nhưng lại uống quá nhiều, thậm chí nếu không ai để ý đến anh thì anh không cả ăn luôn. Vì vậy, khi gọi món nàng sẽ chú ý các món anh dễ ăn, lúc ăn nàng sẽ là người rót rượu cho anh để hạn chế… Một lần, một đối tác nữ đã phát hiện ra điều này và nói đùa với cả hai:

”Anh có một trợ thủ đắc lực không những trong công việc mà cả trong đời sống đấy, anh thật may mắn”. Nàng hơi giật mình nhưng vẫn trấn tĩnh được, còn anh thì cười vô tư: “Báu vật của công ty tôi đấy, đừng có đụng vào”.

Có lẽ đúng, trong công việc nàng là báu vật của anh như anh nói. Gần như từ ngày nàng về, các dự án, các ấp ủ của anh đã dần dần thành hiện thực, có thể chưa gọi là thành công mỹ mãn nhưng đã có được những thành quả mà nhiều doanh nghiệp trong giai đoạn khủng hoảng mơ ước. 

Mọi chuyện sẽ diễn ra như thế trong niềm hạnh phúc đánh cắp của nàng cho đến ngày gia đình anh đi nghỉ mát ở Châu Âu 2 tuần.

Bình thường anh vẫn có ngày không đến công ty, có ngày anh đi công tác 1 -2 ngày, nhưng đều có liên lạc với nàng liên tục. Thậm chí ngày nghỉ anh cũng có chuyện để gọi cho nàng. Nhưng lần này anh đi và bàn giao hết tất cả các công việc, tuyên bố tắt điện thoại trong thời gian đi chơi.

Lúc nghe anh nói nàng đã thấy chơi vơi, và đến ngày thứ 3 thì nàng bắt đầu kiệt sức vì nhớ anh. Tối của ngày thứ 3 nàng khóc lặng trong toilet . Nàng chỉ dám khóc ở đây vì về nhà nàng phải đối mặt với con trai, nàng không bao giờ cho phép được yếu đuối trước nó.

Con trai nàng 14 tuổi, học ở trường Quốc, nó có vẻ già trước tuổi và có thể hiểu được cuộc sống của nàng. Nó rất yêu nàng và thần tượng nàng. Có đôi lần nó nói với nàng: mẹ yêu một ai đó đi, hay mẹ lấy một ai đó đi. Con không thích mẹ cô đơn như thế này. Nàng cười và bảo người đàn ông mẹ có thể yêu trong quãng đời còn lại là con thôi. Nó đã không đồng ý với điều đó, nó bảo nó sẽ đi xa, nó sẽ có người yêu, nó sẽ lấy vợ, nàng sẽ phải sống một mình và nó không yên tâm.

Nàng bỗng nghĩ nếu nó biết nàng yêu anh trong vô vọng như thế này thì nó sẽ nghĩ gì? Nếu nó nhìn thấy nàng khóc vì nhớ anh thì nó sẽ nghĩ gì, nó có thất vọng về nàng không?

Nàng không biết, nhưng nàng thực sự cảm thấy không thể xa được anh nữa, chỉ cần được nhìn thấy anh hàng ngày, nói chuyện với anh về công việc thôi, thế đủ cho nàng sống đến hết đời. Nàng chưa bao giờ mong anh hiểu được tình cảm của nàng và đáp lại, thậm chí nàng còn thấy sợ điều đó xảy ra.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét