Một bác sĩ vào bệnh viện vội vàng sau khi nhận được cuộc gọi cho một ca
phẫu thuật khẩn cấp. Ông nhanh chóng thay trang phục và đi thẳng vào
phòng phẫu thuật. Ông đã gặp cha của cậu bé sẽ được phẫu thuật đang đứng
đợi.
Khi nhìn thấy ông, cha của cậu bé hét lên: "Tại sao ông lại đi lâu vậy? Ông có biết rằng cuộc sống của con trai tôi đang gặp nguy hiểm, ngàn cân treo sợi tóc không? Ông không có bất kỳ một ý thức trách nhiệm gì à?".
Khi nhìn thấy ông, cha của cậu bé hét lên: "Tại sao ông lại đi lâu vậy? Ông có biết rằng cuộc sống của con trai tôi đang gặp nguy hiểm, ngàn cân treo sợi tóc không? Ông không có bất kỳ một ý thức trách nhiệm gì à?".
Bác sĩ mỉm cười và nói: "Tôi xin lỗi, tôi
không ở trong bệnh viện và tôi đã đi nhanh nhất có thể sau khi nhận được
cuộc gọi này. Và bây giờ, tôi muốn anh bình tĩnh lại để tôi có thể làm
công việc của tôi..."
"Bình tĩnh thế nào được nếu như con trai ông đang nằm trong căn phòng này, ông có bình tĩnh được không? Nếu con trai ông sắp chết ông có bình tĩnh nỗi không? Con tôi mà có mệnh hệ gì thì ông đừng có trách tôi." - Cha của cậu bé nói một cách giận dữ.
Ca phẫu thuật mất khoảng vài tiếng đồng hồ, sau đó ê kíp bác sĩ mổ bước ra khỏi phòng phẫu thuật với những nụ cười rạng rỡ trên môi. "Cám ơn Trời Phật, con trai anh đã được cứu sống". Không chờ đợi câu trả lời của người cha, ông đã chạy như bay ra thang máy và không quên nói vọng lại: "Nếu anh có bất kỳ câu hỏi hay thắc mắc nào, hãy hỏi y tá".
"Tại sao ông ta lại ngạo mạn thế chứ? Ông ta không thể chờ đợi một vài phút để tôi hỏi về tình trạng của con trai tôi sao?" - Cha của cậu bé nói hằn học khi nhìn các y bác sĩ còn lại.
Cô y tá trả lời, nước mắt rơi xuống trên khuôn mặt của cô: "Con trai ông ấy qua đời tối hôm qua trong một vụ tai nạn giao thông, ông ấy đang bận mai táng cho đứa con trai thì chúng tôi gọi ông đến bệnh viện để phẫu thuật cho con trai anh. Ông ấy đã cứu được cuộc sống của con trai anh và bây giờ ông ấy lại chạy về để hoàn thành nốt công việc chôn cất con trai mình."
"Bình tĩnh thế nào được nếu như con trai ông đang nằm trong căn phòng này, ông có bình tĩnh được không? Nếu con trai ông sắp chết ông có bình tĩnh nỗi không? Con tôi mà có mệnh hệ gì thì ông đừng có trách tôi." - Cha của cậu bé nói một cách giận dữ.
Ca phẫu thuật mất khoảng vài tiếng đồng hồ, sau đó ê kíp bác sĩ mổ bước ra khỏi phòng phẫu thuật với những nụ cười rạng rỡ trên môi. "Cám ơn Trời Phật, con trai anh đã được cứu sống". Không chờ đợi câu trả lời của người cha, ông đã chạy như bay ra thang máy và không quên nói vọng lại: "Nếu anh có bất kỳ câu hỏi hay thắc mắc nào, hãy hỏi y tá".
"Tại sao ông ta lại ngạo mạn thế chứ? Ông ta không thể chờ đợi một vài phút để tôi hỏi về tình trạng của con trai tôi sao?" - Cha của cậu bé nói hằn học khi nhìn các y bác sĩ còn lại.
Cô y tá trả lời, nước mắt rơi xuống trên khuôn mặt của cô: "Con trai ông ấy qua đời tối hôm qua trong một vụ tai nạn giao thông, ông ấy đang bận mai táng cho đứa con trai thì chúng tôi gọi ông đến bệnh viện để phẫu thuật cho con trai anh. Ông ấy đã cứu được cuộc sống của con trai anh và bây giờ ông ấy lại chạy về để hoàn thành nốt công việc chôn cất con trai mình."

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét