CHƯƠNG 12
Sân bay Charles de Gaulle hôm nay sao tấp nập!
mới giữa tháng 6 mà đã người người lớp lớp ở đây. Lại còn đông sinh viên
Việt Nam nữa chứ!À đúng rồi, lúc mình
gọi điện đến Vietnam Airline để đặt vé, cô nhân viên người Việt nói rằng
năm nay hãng Hàng không Việt Nam áp dụng giảm giá vé khứ hồi cho sinh
viên Việt Nam nhưng họ phải đi trong khoảng thời gian từ mồng 1 đến 24
tháng sáu. Cô ấy hỏi Bình xem Bình có phải là sinh viên không và có yêu
cầu cụ thể gì. Nhưng vì Bình chỉ mua vé lượt về thôi, nên loại vé giảm
đó cũng không có tác dụng nhiều. May mà còn chỗ!
Nghe Bình nói Mai cũng thấy nao lòng muốn được về thăm gia đình, quê
hương lắm. Sân bay thật mênh mông, nếu Mai không chịu khó đi đi lại lại
xem các bảng chỉ dẫn, hỏi các nhân viên thì cũng dễ lạc lắm.
Xếp
hàng chờ lâu nhưng đến khi được vào quầy để làm thủ tục thì mọi chuyện
diễn ra thật nhanh chóng. Tiếp đến, Bình lại xếp hàng để vào cửa hải
quan. Bình đã chuẩn bị sẵn hộ chiếu, có ba tấm thẻ lưu trú màu hồng dán
trên ba trang hộ chiếu khác nhau. Tờ cuối cùng cũng màu hồng ở giữa,
phía trên màu xanh đậm và phía dưới màu xanh nhat, trên đó ghi rõ ngày
hết hạn của Bình là 15/6/2005.
Khi Bình
xếp hàng để vào cửa hải quan, Bình phải chia tay Mai. Mặc dù phải quay
trở về 500 km bằng tàu hoả, Mai vẫn chưa muốn đi ngay. Mai còn đứng nhìn
Bình khi Bình qua khỏi cửa hải quan. Sau khi qua cửa hải quan, Bình
phải cởi túi xách tay cho qua máy kiểm tra, đặt điện thoại di động vào
một cái hộp gỗ và bước qua cửa kiểm tra. Quá trình đó diễn ra, Bình đã
biết vì nó cũng giống như ở sân bay Nội Bài khi Bình được làm thủ tục
đi. Chỉ khác là trước đây, tiễn Bình ở sân bay Nội Bài là cả một đoàn
không dưới hai mươi người. Bố mẹ Bình tổ chức tiễn đưa Bình rầm rộ như
những bữa tiệc mà họ mời những quan chức của huyện đến dự liên hoan mừng
Bình "thi đỗ" hai trường đại học. Họ đã phô trương một cách trơ tráo
cái điều không có thật. Tiếng mở những chai rượu sâm banh "Bụp, bụp…" nổ
to trong không trung xen lẫn những tiếng chạm cốc vào nhau kèm theo
những tiếng reo hò lớn "trăm phần trăm", như xoáy vào lòng Bình lúc này.
Còn lần này, ở sân bay Charles de Gaulle, lớn hơn sân bay Nội Bài rất
nhiều lần nhưng chỉ có một mình Mai đi tiễn. Bình không muốn thông báo
cho ai cả. Bình muốn lặng lẽ trở về như lặng lẽ nuốt lấy cái quả đắng mà
chỉ có Bình phải chấp nhận bởi những tháng ngày coi thường chuyện học
hành, coi thường việc luyện rèn đạo đức…
Biết rằng, mấy phút nữa thôi, Bình không còn nhìn thấy Mai nữa, sau khi
được kiểm tra xong, bước lên cầu thang, đi đến phòng chờ, Bình dừng lại
hồi lâu, vẫy tạm biệt Mai. Cũng như đối với những người thân nhau, Bình
đưa mấy ngón tay lên bịt miệng, hôn một cái nhẹ, rồi lại đưa bàn tay đó
lên vẫy Mai. Cả hai người cứ thế, mãi cho đến khi dòng người xếp hàng
vào đã vơi hết.
°
Ngồi ở phòng chờ mất nửa giờ, Bình mới được làm thủ tục lên máy bay.
Lên máy bay, ổn định chỗ ngồi, Bình hé mở cửa sổ nhỏ bên cạnh, nhìn lần
cuối thủ đô ánh sáng.
Lần sang, từ trên
máy bay, thấy cảnh thành phố Paris còn chìm trong bóng tối vì lúc đó mới
6 giờ 30 phút sáng. Ở Châu Âu, vào giờ đó, nhất là mùa đông, trời còn
tối lắm. Bình nhìn theo những đốm sáng, dày đặc, trải một vùng rộng. Máy
bay càng ha, những đốm sáng càng tỏa sáng rõ. Đúng là thủ đô tràn đầy
ánh sáng. Còn kỳ này, trở về, trời mới sang chiều. Bình thấy rõ hơn
những ngôi nhà san sát được xây dựng rất khoa học, có quy hoạch, những
con đường lượn quanh bên dòng sông Seine trông thật nên thơ. Bình sẽ mãi
mãi xa thành phố này, nơi có tháp Eiffel, viện bảo tàng Louvre nổi
tiếng, có mộ Napoléon vàng lên trong nắng, nơi có chàng gù sống trong
nhà thờ Đức Bà Paris, hình thức thật xấu nhưng bằng tấm lòng cao thượng
của mình đã chiếm được tình cảm của cô gái Zitan Esmeralda xinh đẹp.
Bình nghe được câu chuyện ấy qua Mai khi Mai cùng đến Paris để tiễn Bình
về nước…
Bỗng tiếng một nhân viên hãng Hàng Không Việt Nam cất lên trong loa, cắt ngang suy nghĩ của Bình. Máy bay đã bắt đầu cất cánh, để nghị quý khách ngồi vào chỗ của mình, dựng lưng ghế thẳng đứng, cài bàn ăn và đeo giây an toàn!
Bình làm theo như một cái máy. Bình có cảm tưởng như chẳng còn nghĩ
được một điều gì cho rõ ràng, đầu óc nặng chình chịch. Một nỗi buồn thăm
thẳm chiếm lòng Bình. Chợt nhiên, hình ảnh thầy Khôi hiện lên thật rõ
trong trí nhớ của Bình. Buổi dạy cuối cùng ở lớp 11D, thầy không bi quan
chút nào về quan điểm của thầy đối với việc chuyển trường cả, chỉ một
nỗi buồn thoáng qua khi thầy nói mấy lời trước khi tạm biệt. Các em còn
trẻ, đời còn dài. Nhưng cũng không nên ỷ vào điều đó để phí hoài những
năm tháng còn trẻ, sức lực còn dồi dào. Thầy mong và rất mong các em có ý
thức học tập và làm việc nghiêm túc ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà
trường phổ thông. Tương lai của các em nằm trong khả năng có thực và ý
chí phấn đấu vươn lên không ngừng của bản thân các em, chứ không phải ở
những đồng tiền của bố mẹ mình.
Thầy Khôi
nói đúng, điều đó đến bây giờ Bình mới hiểu. thầy mong muốn không những
bản thân học sinh mà cả bố mẹ các em hiểu rõ vấn đề và nhận thức đúng
đắn trong việc quyết định tương lai của mình, của con cái mình.
Bình cứ miên man rồi thiếp đi lúc nào không biết nữa.
Paris, mùa thu 2005

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét