Ông Wang (tên nhân vật đã được
thay đổi) đã sống ở Canada trong nhiều năm, nhưng chỉ mới gần đây ông
mới dám bước ra kể lại một chuyện đau lòng mà ông đã trải qua khoảng 20
năm trước ở Trung Quốc: là một bác sĩ thực tập trẻ tuổi, ông đã bị bắt
phải tham gia vào việc mổ lấy nội tạng của một người vẫn còn đang sống.
Nhiều thập kỷ qua, chính quyền Trung
Quốc, đặc biệt là hệ thống bệnh viện quân y đã sử dụng nội tạng lấy từ
những tù nhân bị tử hình (sau năm 2000 thì bao gồm cả các tù nhân lương
tâm Pháp Luân Công) để cung cấp cho những bệnh nhân Trung Quốc và nước
ngoài giàu có. Ngoài ra, từ lâu đã có nghi vấn rằng trong một số trường
hợp, những ca mổ này đã được thực hiện trong khi nạn nhân vẫn còn sống –
vì để đảm bảo tạng có chất lượng cao nhất.
Gần đây ông Wang đã kể lại cho Thời báo
Đại Kỷ Nguyên sự việc sau. Câu chuyện đã được biên tập cho ngắn gọn và
rõ ràng, và thêm các tiêu đề.
Sự việc xảy ra vào những năm 1990. Hồi
đó tôi là một bác sĩ thực tập tại Khoa Tiết niệu, Bệnh viện Đa khoa Quân
đội Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc. Một hôm, bệnh viện nhận
được một cuộc gọi điện thoại từ Quân khu Thẩm Dương, yêu cầu các nhân
viên y tế ngay lập tức thực hiện một nhiệm vụ quân sự.
Nhiệm vụ quân sự bí mật
Vào buổi chiều, trưởng bộ phận của tôi bắt đầu điểm danh. Sáu nhân viên được gọi, bao gồm hai y tá, ba bác sĩ và tôi.
Chúng tôi được lệnh phải ngừng việc liên
hệ với bên ngoài, bao gồm cả gia đình và bạn bè, kể từ đó cho đến khi
nhiệm vụ kết thúc. Chúng tôi không được phép giữ hay sử dụng bất cứ công
cụ thông tin liên lạc nào, như điện thoại chẳng hạn.
Chúng tôi bước vào một chiếc xe tải đã
được cải tiến, và trước xe chúng tôi là các xe quân sự chở đầy binh lính
có vũ trang. Những xe quân sự này có đèn để dẹp đường, và chúng tôi đi
rất nhanh. Các cửa sổ của xe chúng tôi được che bằng vải xanh nước biển
nên chúng tôi không thể thấy xe đang đi đâu.
Cuối cùng chúng tôi đến một nơi được bao
quanh bởi các ngọn núi. Nhiều binh lính đang đứng gác ở đó. Một sĩ quan
quân đội đón chúng tôi, và chúng tôi được sĩ quan này cho biết rằng
chúng tôi đang ở một nhà tù quân sự gần thành phố Đại Liên.
Thu hoạch thận sống
Sáng hôm sau, sau khi một y tá đi theo
hai người lính đi lấy một số mẫu máu, chúng tôi được lệnh lên xe. Chúng
tôi dừng lại ở một chỗ mà tôi không biết. Những binh lính có vũ trang
vây quanh xe chúng tôi.
Ngay sau đó, bốn người lính khiêng một người đàn ông vào trong xe, và để anh ấy lên một cái túi nhựa màu đen dài khoảng 2,1m.
Hai bàn chân của người đó bị trói chặt
vào nhau bằng một loại dây đặc biệt, chắc và rất mảnh như sợi khiến nó
cắt vào thịt của anh ấy. Anh ấy bị trói chặt xung quanh cổ, hai cánh tay
bị trói ra sau lưng, và sợi dây đó kéo xuống hai đùi – để không cho anh
ấy vùng vẫy và cử động được. Vì nếu thay đổi tư thế, sợi dây sẽ cứa vào
cổ. Cổ anh ấy đã bị một vết thương nặng, vì thấy máu ộc ra từ cổ họng.
Một bác sĩ bảo tôi giữ yên anh ấy. Khi tôi chạm vào hai đùi, tôi cảm thấy vẫn còn ấm.
Thu hoạch hai cầu mắt
Sau đó một bác sĩ khác bảo tôi lấy hai cầu mắt ra.
Tôi nhìn vào mặt người đàn ông, thấy hai
mắt anh ấy nhìn tôi trừng trừng với sự kinh hãi tột độ. Tôi cảm thấy
anh ấy đang thực sự nhìn tôi. Hai mi mắt anh ấy động đậy. Anh ấy vẫn còn
sống.
Đầu óc tôi trở nên trống rỗng, người tôi run bắn lên và mềm nhũn, và tôi không cử động được. Thật quá kinh hoàng!
Rồi tôi nhớ ra rằng đêm qua tôi nghe một
sĩ quan nói với người phụ trách của chúng tôi điều gì đó rằng “chưa đầy
18 tuổi. Rất khỏe mạnh và vẫn còn sống”. Đây là cậu ấy ư? Chúng tôi
đang lấy các cơ quan nội tạng từ một người còn đang sống. Thật quá kinh
hoàng.
Tôi bảo người bác sĩ đó là tôi không thể làm việc này được.
Sau đó một bác sĩ khác dùng tay trái ấn
mạnh đầu người đàn ông xuống sàn, và dùng hai ngón tay mở một bên mi mắt
ra. Rồi ông ấy dùng tay phải cầm cái kẹp móc toàn bộ một cầu mắt ra.
Tôi không thể làm gì sau đó, rùng mình và toát mồ hôi, gần như muốn quỵ xuống.
Chờ đợi nội tạng
Khi làm xong việc này, một bác sĩ vỗ vào
bên cạnh xe. Một người lính đang ngồi ở ghế hành khách phía trước bắt
đầu nói trên radio, và không lâu sau đó 4 người lính khác đến để gói
thân thể giờ đã mềm nhũn, trong một chiếc túi nhựa và quẳng nó vào một
chiếc xe tải quân sự.
Chúng tôi nhanh chóng được đưa trở lại
bệnh viện. Khi chúng tôi đem những nội tạng đó vào phòng mổ, một nhóm
bác sĩ đã chờ sẵn ở đó để cấy ghép.
Tinh thần suy sụp
Bị sốc và sợ hãi tột cùng, sau khi về
nhà tôi bị sốt. Tôi không dám nói với bất cứ ai về việc đó. Không ai
trong gia đình tôi biết. Không lâu sau ca mổ đó, tôi rời Bệnh viện Đa
khoa Quân đội Thẩm Dương.
Tuy nhiên, nỗi hoảng sợ còn lâu mới hết.
Tôi đã chứng kiến tận mắt một nhân mạng bị tra tấn và giết chết. Sức ép
tinh thần đó đã khiến tôi khổ sở.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét