ÔNG CHỦ 25 XU
Tôi
không biết các doanh nhân thành đạt trên thế giới đã bắt đầu sự nghiệp
của họ như thế nào, cần phải học ở trường nào ra, có những kinh nghiệm
gì và phải là người được xã hội công nhận đến đâu, và điều quan trọng
họ cần có bao nhiêu vốn liếng, riêng đối với tôi, dường như mọi thứ đều
bắt đầu từ con số không.
Tôi
vốn là một cậu bé quê mùa, thuở nhỏ không được học hành đến nơi đến
chốn và lớn lên tại thủ đô Bangkok. Tôi chưa từng trải qua trường lớp
đào tạo nào về kinh doanh, cũng chẳng có kinh nghiệm làm việc trong một
tổ chức thương mại chính thức nào, ngoại trừ những gì học được từ công
việc của một tiểu thương nhỏ theo kiểu truyền thống tại tỉnh
Kanchanaburi, mà nhờ đó tôi biết được cách thức mua đi bán lại kiếm ít
đồng lãi còm cõi.
Tôi
chẳng có đồng vốn nào để đầu tư. Thậm chí, có ngày trong túi quần tôi
chỉ còn vỏn vẹn 25 xu, nhưng trong túi áo sơ mi của tôi là cả một xấp
danh thiếp của các chủ hãng xuất nhập khẩu!
Thực
ra, tôi cũng chẳng có gì khác với nhiều nam nữ thanh niên lúc bấy giờ,
những người có ước mơ, hoài bão và muốn xây dựng cho mình một tương
lai tốt đẹp, với nghề nghiệp ổn định, thu nhập cao và có một địa vị xã
hội nhất định. Và, để đạt được mục tiêu đó, điều trước tiên là bạn phải
học hành đến nơi đến chốn. Thú thật, trước khi tốt nghiệp cử nhân tại
trường Đại học Đài Bắc, tôi không hề có ý định trở lại Thái Lan, thậm
chí tôi còn có ý muốn định cư ở nước ngoài vì thấy có nhiều cơ hội làm
ăn tốt hơn.
Ngoài
ra, vào thời đó môi trường sống ở nước ngoài cũng tốt hơn ở Thái Lan
rất nhiều, đặc biệt là không có chuyện lạm dụng quyền lực và tham nhũng
như trong xã hội Thái. Hai tệ nạn này chẳng khác gì những con đỉa đói
chuyên hút máu thịt của nhân dân và làm cho đất nước suy kiệt. Chúng là
nguyên nhân làm cho tôi cảm thấy khó chịu mỗi khi quay trở lại
Bangkok.
Tuổi
trẻ thường hăng hái và không muốn ràng buộc với bất cứ điều gì, nên
tôi đã nghĩ rằng mình sống ở đâu cũng được, miễn là ở đó mình cảm thấy
hạnh phúc, dễ chịu. Tuy nhiên như đã nói, nấc thang đầu tiên đưa tôi
đến với thế giới rộng lớn là việc học hành, càng học cao, như có bằng
thạc sĩ tại các trường danh tiếng trên thế giới chẳng hạn, chắc chắn sẽ
tạo nhiều điều kiện thuận lợi hơn để bước vào đời.
Ngoài
ra, học tập trong môi trường có nhiều người học giỏi sẽ kích thích bản
thân phải tự điều chỉnh, có nhiều quyết tâm hơn để thi đua với bạn bè
xung quanh. Do không phải là người học giỏi bẩm sinh, nên dù đã gửi
đơn xin học bổng tại các trường danh tiếng như Berkeley, Yale, MIT hay
Stanford, chẳng nơi nào nhận tôi cả, có lẽ vì kết quả học tập của tôi
chưa đáp ứng yêu cầu của họ.
Do
mê ngành hàng không và ước mơ trở thành phi công từ thời niên thiếu,
và vì muốn tránh cạnh tranh quyết liệt trong ngành cơ khí vì có quá
nhiều thí sinh tham gia nên tôi dự định sẽ học tiếp ngành kỹ thuật hàng
không tại Đại học Toronto, Canada. Lúc đó chưa có nhiều người quan tâm
học ngành này. Nhưng khi nhận được thư của trường trả lời đồng ý tiếp
nhận với điều kiện tôi phải tự túc chứ không có học bổng, tôi đã nhụt
chí.
Năm
1976, học phí mỗi năm vào khoảng 20.000 đôla Canada, tức khoảng
400.000 bạt Thái, trong khi toàn bộ gia tài tôi chỉ có 40.000 đôla Đài
Loan, tức chỉ vào khoảng 20.000 bạt mà thôi. Vì không đủ tiền để học
tiếp nên tôi đành gác lại việc học nhưng vẫn tâm niệm sẽ cố gắng tìm
việc làm và tiết kiệm cho đến khi có đủ tiền học tiếp.
Tuy nhiên việc kinh doanh tại đất khách quê người không phải là điều
đơn giản, nhất là khi bạn không quen biết ai, không có chỗ dựa tài
chính và các vấn đề khác.
Phần
lớn những người tôi quen biết tại Đài Loan đều là bạn học cũ. Đối với
bạn hàng, vì chưa quen thân nên tôi không dám đặt vấn đề nhờ họ giúp
đỡ. Cái tính không muốn làm phiền ai của tôi có thể là do từ nhỏ tôi
làm việc trong nhà theo lệnh của bố.
Khi
bố ra lệnh tôi chỉ có một việc là làm cho xong mà không được hỏi ý
kiến hay nhờ bố giúp đỡ. Điều đó cũng có cái hay là tôi được dạy cách
tự mình giải quyết vấn đề, không bỏ dở công việc, bám việc cho đến khi
làm xong mới thôi.
Do
không tìm được người đỡ đầu tại Đài Loan, và cũng do có lời ngỏ ý từ
một người bạn của bố tôi mời về giúp thành lập nhà máy sản xuất bột
giấy tại tỉnh Kanchanaburi nên tôi đã không do dự sắp xếp ngay hành lý
trở về Thái Lan với suy nghĩ lúc đó là sẽ cố gắng làm việc trong vòng
hai, ba năm để dành dụm đủ tiền để sang Canada học tiếp mà không mảy
may chuẩn bị trước tâm thế sẽ gặp phải thất bại sau đó.
Tại
Bangkok, lúc đó tôi chỉ có một người thân là bác Hiêng, chị gái của bố
tôi, là người tôi quý trọng như mẹ đẻ của mình. Tôi chơi với các anh
chị con của bác Hiêng từ nhỏ nên không gặp khó khăn gì trong việc chung
sống một nhà như một thành viên trong gia đình.
Nhà
bác Hiêng nằm tại dãy phố bốn tầng tại Klong san, Thonburi bên kia
sông đối diện với nội thành Bangkok. Tôi được gia đình bác cho ở một
mình cả tầng ba, có căn phòng riêng mà tôi xem là một tổ ấm nho nhỏ,
gọn gàng sạch sẽ trong một ngôi nhà đầy tình thương yêu và hạnh phúc.
Một kỷ niệm đẹp suốt đời tôi sẽ không bao giờ quên.
Sau
đó, tôi còn xin phép dùng căn nhà của bác Hiêng làm trụ sở Công ty
V&K Enterprise, Ltd. – tên viết tắt của tôi,Vikrom và cô bạn gái
Kelly, người Đài Loan. Vốn đăng ký của công ty chỉ là 250.000 bạt, vốn
chủ sở hữu chỉ chiếm 25% nhờ số tiền tôi vay của mẹ tôi và chị Tu, con
gái của bác tôi, làm nghề bán rau quả tại chợ.
Tôi
gửi tiền tại chi nhánh ngân hàng Bank of American tại phố Suravông với
lãi suất 3%. Hôm đến mở tài khoản, cô nhân viên ngân hàng niềm nở đón
tiếp tôi lại còn nói đùa rằng một ngày nào đó cô sẽ đến công ty xin làm
một chân nhân viên làm lòng tôi xốn xang và thầm nghĩ số làm ông chủ
của mình sắp tỏa sáng đến nơi.
Để
xứng danh ông chủ, tôi cần có danh thiếp. Thế là tôi đặt in thiếp với
chức vụ Giám đốc Công ty V&K, với logo hình bông lúa và chiếc xẻng
quyện vào nhau, biểu trưng cho ngành kinh doanh xuất nhập khẩu hàng
nông sản và khoáng sản. Lý do tôi chọn ngành này trước hết là vì ít
nhiều tôi có quen biết với công việc này khi còn là sinh viên, thứ hai
là vì tôi không có nhiều vốn liếng để đầu tư vào ngành khác.Việc làm
đại lý xuất nhập khẩu rất thích hợp với hoàn cảnh của tôi lúc đó.
Mỗi
buổi sáng trước khi rời khỏi nhà bác Hiêng, tôi phải “nạp” đầy đủ năng
lượng để làm việc đến giữa trưa bằng cách ăn thật no. Món ăn sáng ưa
thích nhất của tôi là cơm đĩa, vừa rẻ vừa no lâu hơn ăn hủ tiếu mì.
Tôi
dùng phần lớn thời gian trong ngày để tìm kiếm khách hàng bằng cách
liên hệ xin tài liệu từ các đại sứ quán, phòng thương mại và các cửa
hàng với phương tiện đi lại chủ yếu là đôi chân. Đôi giày tôi đi mòn đế
phải đi sửa nhiều lần, đến nỗi người thợ sửa giày lắc đầu ngao ngán vì
không thể sửa thêm nữa.
Còn
chiếc quần tây tôi mặc từ thời sinh viên vẫn còn dùng được mặc dù
trông không bảnh bao cho lắm. Mỗi tối khi trở về nhà tôi lao vào bàn ăn
ngấu nghiến bất kể thứ gì bác Hiêng dọn sẵn vì đói bụng. Sau đó, tôi
giúp bác trai viết thư và ra bưu điện để đánh điện tín gởi cho các
khách hàng của bác tôi, gần như tối nào cũng vậy.
Ba,
bốn tháng trôi qua mà công việc kinh doanh của tôi chưa có dấu hiệu
tiến triển, trong khi số tiền dành dụm trong thời gian tôi ở Đài Loan
cứ vơi dần. Đến tháng thứ tư, trong túi tôi chỉ còn lại 10 bạt, tôi
không dám mở miệng hỏi vay bác gái vì bác đã cưu mang cho ăn ở đã là
quá tốt rồi. Hôm đó tôi lang thang ở khu vòng xoay Odian suốt cả ngày
mà quên khuấy đi rằng trong túi chỉ còn có 10 bạt.
Sau
khi trả tiền cơm trưa, tôi còn đúng 25 xu, vừa đủ tiền đi phà qua sông
Chaopraya để về nhà. Nhưng đoạn đường từ vòng xoay Odian đến bến phà
Sipraya lại khá xa. Lúc đầu tôi tính sử dụng bạn đồng hành là cặp giò
để cuốc bộ, nhưng nghĩ lại thấy quãng đường khá xa, cộng với cảm giác
mệt nhọc sau cả ngày đi thang lang trên đường phố nên tôi quyết định đi
“lậu vé” xe buýt.
Nếu
người bán vé đứng cửa trước, tôi sẽ nhảy lên xe qua cửa sau và lẩn
nhanh vào giữa khoang. Nếu người bán vé nhằm đến tôi, tôi sẽ nhảy xuống
đường rồi chờ đi xe khác. Thật ra tôi không chủ ý đi lậu vé, nhưng làm
sao bây giờ khi mà trong túi chỉ còn 25 xu, số tiền chỉ vừa đủ để đi
phà qua sông. Sau khi mua vé phà, tôi không còn một xu dính túi, nhưng
lòng tràn đầy quyết tâm kiếm tiền bằng được để có thể đi học tiếp.
VIKROM KROMADIT

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét