ĐƯỜNG ĐỜI
Đời
người là một hành trình không ngừng nghỉ, do đó chừng nào còn thở, bạn
đừng hết hy vọng và dừng bước, vì phía trước vẫn có những con đường và
cơ hội đang chờ chúng ta.
Sau
khi trải qua những thất bại cay đắng trong kinh doanh và vượt qua được
tâm trạng bức bối với những tình huống quá khứ đã không thể thay đổi
được, tôi dành thời gian chú tâm vào những suy nghĩ và việc làm tích
cực có lợi cho bản thân và gia đình.
Việc
tránh nghĩ đến những nỗi đau và vấn đề nan giải đôi khi bị coi là thái
độ buông xuôi, nhưng đối với tôi đó là một cách tiếp cận khác để nhận
ra “bản chất của vấn đề” từ đó có thể tìm ra biện pháp giải quyết một
cách đúng đắn, dựa vào sự thật và lẽ phải, có tình có lý. Khi đó các
vấn đề nan giải tự nó sẽ được giải quyết theo thời gian.
Kỳ
thực, cuộc đời tôi từ nhỏ đến lúc trưởng thành luôn gặp phải vô vàn
vấn đề, có thể nói làm việc và giải quyết vấn đề chính là cuộc sống
hàng ngày của tôi. Ưu điểm của tôi là luôn sẵn sàng đương đầu với các
thách thức và xem đó là thử thách đối với bản lĩnh và lòng kiên nhẫn
của mình. Điều đó giúp tôi giải quyết được hầu hết các vấn đề gặp phải.
Trước các vấn đề nan giải chưa có hướng giải quyết, tôi tạm gác lại để
tiếp tục suy nghĩ, hoặc huy động ý kiến tập thể nhờ họ góp ý.
Một
nghệ thuật sống mà tôi luôn vận dụng là tự điều chỉnh bản thân một
cách linh hoạt với hoàn cảnh và môi trường sống luôn thay đổi. Đó là
những điều mà chúng ta không thể né tránh, nhưng vẫn có quyền lựa chọn
đường đi của mình trên cơ sở hiểu rõ vấn đề và chọn cách giải quyết sao
cho có lợi nhất.
Nhờ
đó, trong thời gian 10 năm hoạt động của công ty, các vấn đề gặp phải
đều lần lượt được giải quyết ổn thỏa, một phần cũng là do sức đề kháng
của tôi ngày càng cao hơn. Chẳng hạn, tôi đã trang trải sòng phẳng các
khoản nợ trên 8 triệu bạt do thua lỗ trong hai vụ buôn bán bột sắn 300
tấn và hai con-ten-nơ cá ngừ hộp bị trả lại. Tôi cảm thấy tự hào và tự
tin ở mình vì đã làm việc trung thực, có trách nhiệm và luôn giữ đạo
đức trong kinh doanh cũng như trong các mối quan hệ xã hội.
Nghĩ
lại, nếu lúc gặp gian khó tôi chùn bước và giải thể công ty theo lời
khuyên của một số người thì có lẽ bây giờ trong xã hội Thái Lan cũng
như trên thương trường thế giới đã không có chỗ đứng nào dành cho
“Vikrom Kromadit”. Vì thực ra cộng đồng kinh doanh Thái Lan và thế giới
cũng không phải là lớn vô tận, những tiếng xấu gây ra vẫn có thể quay
lại với chúng ta bất cứ lúc nào, khi đó thì khó có thể thanh minh và
tiến lên được.
Sau
khi làm ăn có lãi liên tục 4-5 năm và trang trải xong nợ nần, tôi mở
sổ sách và kiểm lại ngân quỹ thì thấy tổng tài sản có trong tay bây giờ
là hơn 30 triệu bạt. Lúc này Kelly đã đi học tiếp thạc sĩ tại Mỹ được
một thời gian.
Có
được một khoản tiền khá lớn như vậy là do nhiều năm làm việc cật lực
và chi tiêu tiết kiệm. Nhớ lại giai đoạn bần hàn ngày nhỏ hay thời kỳ
học đại học năm thứ ba khi tôi chỉ có trong tay 20.000 bạt tiền tiết
kiệm, hoặc lúc kinh doanh thua lỗ mất 8 triệu bạt, tôi thở phào nhẹ
nhõm và tự hào về sự thành công của mình, dù lúc đó tôi chỉ mới 30 tuổi
đời.
Tôi
vạch ra kế hoạch phân bổ số tiền kiếm được thành hai phần. Phần thứ
nhất dành để lo nơi ăn chốn ở cho bản thân và những người thân trong
gia đình. Tôi quyết định mua căn hộ đầu tiên trong đời, là căn hộ tại
khu nhà Sukhumvit House, Soi 23 với diện tích 115 m2, với giá 28.500 bạt/m2,
tổng cộng là 3,2 triệu bạt và chuyển đến ở. Phần thứ hai là để dành
cho việc đi học tiếp sau này. Với số tiền 30 triệu bạt trong tay tôi
thừa sức thực hiện giấc mơ bấy lâu nay của mình.
*****
Kinh doanh theo kiểu mua đi bán lại là loại hình rủi ro cao và cạnh
tranh gay gắt, vì khi thị trường mở rộng thì sẽ xuất hiện ngày càng
nhiều những người làm trung gian.
Một
dạo, khi tôi buôn bán thành công mặt hàng nào đó, ngay lập tức tôi
thấy xuất hiện một số khuôn mặt mới cũng nhảy vào buôn bán cùng mặt
hàng đó với số lượng ngày càng tăng lên, đến mức dần dần tôi thấy không
còn chỗ đứng trong lĩnh vực đó nữa, cảm giác như có rất nhiều người
giành giật nhau mua bán trong một cái chợ cực kỳ chật chội.
Đến
lúc này tôi thấy không thể để Công ty V&K cứ ở trong tình trạng đó
mãi, nên suy nghĩ tìm cách để công ty đứng vững và phát triển lâu dài
hơn, vì tôi không muốn làm kinh doanh chỉ đến mức đủ tiền tiêu xài là
được.
Có
lần tôi bàn bạc với các nhân viên trong công ty rằng cứ theo đà này
thì khoảng ba năm nữa công việc kinh doanh tốt đẹp hiện tại của công ty
sẽ cạn kiệt vì có nhiều đối thủ cạnh tranh trên thị trường, đó là một
điều rất tự nhiên vì khách hàng luôn muốn hạ giá thành, do đó rất khó
có thể giữ chân được khách hàng mãi mãi. Đến một ngày nào đó, khách
hàng sẽ bỏ chúng ta để quay sang các nhà buôn trung gian khác chào giá
thấp hơn, hoặc thậm chí mua trực tiếp của nhà sản xuất mà không qua
trung gian nào, như trường hợp tôi đã bị Paul Krempe cho một vố trước
đây.
Tình
hình nói trên nhắc nhở tôi phải sớm tìm ra hướng đi mới trong sự
nghiệp kinh doanh của mình và do vậy tôi không thể bỏ công ty đi đâu đó
lâu vào lúc này. Nếu tôi rời xa công ty thì khi quay về sẽ là quá
muộn, công việc kinh doanh của công ty xem như không còn nữa. Điều quan
trọng là lúc đó tôi nghĩ rằng mình có thể làm ra nhiều hơn số tiền 30
triệu bạt đã có, và nếu có nhiều tiền hơn thì tương lai của tôi sẽ vững
chắc hơn như đã từng mong ước. Do vậy, tôi tập trung sức lực suy nghĩ
phải làm gì và làm như thế nào.
Tôi
dành từ 10-20% thời gian làm việc hàng ngày cho việc tìm kiếm các cơ
hội kinh doanh mới, tìm kiếm các đồng minh trong kinh doanh, kể cả gặp
gỡ làm quen với những người tôi chưa từng gặp bao giờ. Tôi tích cực
tham gia vào các hiệp hội doanh nghiệp, các phòng thương mại, các câu
lạc bộ doanh nhân, kể cả hội những người Nhật tại Thái Lan, hội cựu du
học sinh Đài Loan, tham gia những đoàn của Thủ tướng và quan chức cấp
cao đi thăm các nước…
Việc
tăng cường quan hệ với nhiều người, trong nhiều lĩnh vực khác nhau đã
giúp tôi có tầm nhìn rộng hơn và dễ nhận ra các cơ hội kinh doanh mới
hơn.
Tôi
hiểu rõ tầm quan trọng của việc xây dựng và mở rộng các mối quan hệ
đối với hoạt động kinh doanh và sự phát triển của công ty. Xã hội Thái
Lan rất coi trọng các mối quan hệ, sự hợp tác tương trợ lẫn nhau, khi
người ta quen biết nhau thì làm bất cứ công việc gì cũng trở nên dễ
dàng, thuận lợi.
Cùng
lúc đó tôi đầu tư mua thêm một chiếc xe hơi mới nữa, vì chiếc Mercedes
200 trước đây đã cũ và trở nên rệu rạo vì đã qua nhiều năm sử dụng với
cường độ cao. Tuy tôi là người biết gìn giữ chăm sóc chiếc xe chu đáo,
nhưng nó không còn đáp ứng yêu cầu công việc nữa. Có lần tôi đưa xe đi
đón khách là một người Phương Tây cao lớn. Dù trong xe máy điều hòa đã
mở hết cỡ nhưng vẫn không đủ lạnh, nhìn ông khách mồ hôi nhễ nhại, tôi
rất ái ngại. Nay đã đến lúc tôi phải sắm chiếc xe mới to hơn, sang
trọng hơn vì khả năng tài chính bây giờ cũng đã khá hơn trước…
Sau
khi cân nhắc tôi mua chiếc Mercedes 380 SEL, sản xuất năm 1983 với giá
1,8 triệu bạt. Tuy là xe đã qua sử dụng được nhập khẩu từ Anh nhưng
chất lượng vẫn rất tốt. Tôi cho sơn lại xe màu đen, thay thế ghế đệm và
một số vật dụng nội thất, và lấy biển số 007. Sau khi tân trang, tình
trạng xe rất hoàn hảo, phải bằng 90% xe mới. Cộng giá mua và tất cả chi
phí sửa chữa, chiếc xe giờ đây trị giá 2 triệu bạt. Còn chiếc xe cũ,
tôi bán đi để bù vào chiếc xe mới mua này.
Chiếc
Mercedes mới mua này chạy rất tốt, mỗi khi đi đón đưa khách tôi cảm
thấy yên tâm và dễ chịu hơn, vì chỗ ngồi rộng rãi thoải mái, xe chạy
rất êm. Ngoài ra, về hình thức trông nó cũng sang trọng hơn chiếc xe cũ
rất nhiều. Tóm lại, tôi thấy việc đầu tư mua chiếc xe này là rất đáng
tiền.
Đến
hôm nay dù đã qua hơn 20 năm sử dụng nhưng chiếc xe vẫn chạy tốt, tôi
đã tặng lại chiếc xe này cho Vibool, em trai của tôi, để sử dụng trong
công ty.
VIKROM KROMADIT

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét