Đàn ông mà ‘ngoa’ như đàn bà
Mới vào công ty, Hạnh đã gặp ngay một tay đồng nghiệp nhìn tướng tá
thì đàn ông mà mồm miệng thì như đàn bà. Hôm đầu tới nhận việc, thấy tay
này không dễ chơi, cứ nhìn Hạnh từ đầu tới chân, mắt liếc lia lịa lại
đưa từ chân tới đầu, Hạnh chắc mẩm “chắc lão này có vấn đề”. Nhưng mình
là nhân viên mới nên Hạnh cũng mặc kệ, không bận tâm lắm, cứ làm thủ tục
của người mới đến thử việc cho xong xuôi cái đã.
Lão vừa thấy Hạnh dọn đồ tới là ra gõ bàn, lên mặt ngay: “Này cô em,
nhân viên mới ở đây là có lệ đấy nhé. Học lệ đi rồi hãy vào nhé, chứ
đừng có đi thẳng vào cửa thế. Đồ đạc để gọn gàng không thì các anh các
chị lại nói cho”. Chắc chẳng có anh chị nào nói, chỉ có ông ấy thích nói
thôi chứ từ lúc Hạnh vào, đã thấy anh chi nào ra dọa dẫm câu nào đâu.
Hôm đầu đi làm, Hạnh mua cả một đống đồ đạc, hoa quả đến mời các anh
chị. Cả phòng hân hoan, ai cũng ra trêu Hạnh bảo: “đút lót to thế thì các
chị biết như nào?” rồi mọi cười lại cười ha hả. Còn riêng ông đồng
nghiệp kia thì cứ đi ra, đi vào, thậm chí được mời ra ăn hoa quả còn
không chịu ăn, anh ta còn nói: “Chẳng dám, ăn của cô rồi sau này không
móc họng ra được, há miệng mắc quai, có khi lại ăn rồi phải trả”. Nghe
anh ta nói thấy gớm nhưng Hạnh cứ nhịn, cố mà cười lại tiếp lời: “Em mời
anh ra ăn hoa quả với tụi em ạ, em mới đến, anh châm chước cho”.
Nghe giọng Hạnh ngọt, anh ta mới ra ăn, vừa ăn vừa nói liên hồi. Anh
ta còn bảo với Hạnh: “Ở đây là không có cái kiểu nói xấu người này,
người kia nhé, ở đây cũng không có kiểu ăn không nói có. Người nào làm ở
đây cũng phải lịch thiệp, có trình độ ăn nói giao tiếp”. Thấy anh ta
nói vậy, Hạnh cũng dạ dạ vâng vâng cho xong việc chứ chẳng muốn tiếp
lời.
Nghe nói anh này vào công ty đã lâu, có thâm niên nhất phòng, tuy
nhiên, chưa được cất nhắc lên chức tước gì cả. Những người thuộc cấp
lãnh đạo toàn được mời từ nơi khác về nên nhiều khi anh ta khó chịu, tự
cho mình cái quyền chèn ép người khác. Tự cho mình là người có tên tuổi,
có tí vị trí trong phòng nên ra sức dạy đời các anh chị em đồng nghiệp
mới vào.
Có hôm, mấy chị trong phòng hô hoán lên là “ơ hay, Hạnh học giỏi thế,
bằng giỏi cơ à?”. Hạnh cười không nói gì vì cô cũng không muốn bàn luận
tới chuyện bằng cấp ở đây. Vì dù sao, bằng cấp cũng không giải quyết
được gì với không nên gây chú ý khi mới vào. Thế mà anh đồng nghiệp kia
nghe được, vội vỗ ngực: “Gớm, bằng giỏi thì để làm gì, mấy cô bạn tôi
bằng giỏi thất nghiệp đầy kia. Bằng cấp giờ mua cũng được, cần gì phải
học”. Nghe vậy, Hạnh không hài lòng đâu nhưng không biết nói sao nữa,
thôi đành mặc cho anh ta thích làm gì thì làm…
Từ đó, anh ta cứ để ý Hạnh. Hình như anh ta biết, Hạnh được sếp ưu ái
không cần test vì qua phỏng vấn đã thấy trình độ ngoại ngữ của Hạnh rồi
nên cho qua luôn. Hôm rồi, có người nước ngoại gọi điện tới, Hạnh ngồi
trong phòng nói chuyện như gió, anh này bực mình hét lên khi Hạnh vừa
cúp máy: “Này cô, ra ngoài nói chuyện nhé, không nên thể hiện trình độ ở
đây, nhà này không ai hiểu tiếng nước ngoài”. Hạnh đáp lời: “Nhưng mà
điện thoại bàn, em ra ngoài thế nào, anh?”. Thế là anh chàng chẫng hẩng
ngại mặt, không nói gì nữa. Ai cũng khúc khích cười.
Đối phó với đồng nghiệp ‘bẩn tính’
Nói chung, với cái tính của anh đồng nghiệp này, Hạnh đã nắm được.
Nên Hạnh chuẩn bị sẵn một chiêu bài là ghi âm. Có hôm nào anh ta bốc
đồng lên nói cái gì, hoặc nói xấu sếp, Hạnh cũng sẽ thu âm lại hết. Nếu
cần thì sẽ cho sếp biết mọi việc.
Anh ta còn bảo Hạnh là, ‘ăn mặc đẹp vừa thôi, ở đây sếp không thích
kiểu con gái ăn mặc hở hang. Có năng lực thì làm, còn có thân hình đẹp
thì vứt. Sếp thích kiểu phụ nữ khác chứ không phải mấy em non choẹt, chưa biết thân biết phận đã muốn tiến thân’.
Anh chị em trong phòng có vẻ cũng không ưa anh này nên họ thường hay nói với Hạnh rằng, ‘em có cách nào thì trị hắn ta một trận cho hết hách
dịch. Chứ người như hắn chỉ được cái hay tỉa đều người khác, không có
chuyên môn gì cả, nhưng lại tinh tướng lắm’.
Thấy Hạnh mặc váy ngắn, anh ta ra nhìn từ dưới lên trên rồi chép
miệng kiểu rất khó chịu. Hạnh được thể, vào phòng sếp nói chuyện rôm rả
rồi ra thông báo với mọi người là cô được sếp khen thưởng vì thành tích
làm cho anh này tức lộn ruột lên. Anh ta càng nhắc cái gì thì cô lại
càng làm tới, mặc kệ anh ta khó chịu.
Có hôm, cô nói tiếng Anh trong phòng như gió, còn đon đả chào mời đối
tác nước ngoài, dẫn vào phòng sếp, anh này bực lắm, nhưng chẳng còn
cách nào khác cả.
Với những đồng nghiệp thích 'tỉa' đểu người khác, không có gì hơn là cứ
làm tới cùng, cho họ khó chịu, chướng mắt rồi họ sẽ bật ra những tính
xấu của mình. Hoặc là, bơ như không quen biết, để tránh thị phi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét