Hai chị em mua hai căn nhà sát vách nhau làm láng giềng gần, lành rách
đùm bọc, vui buồn chia sẻ, vì vậy tình ruột thịt thân quyến rất mặn mà
khăng khít.
Cô Tư tôi là một góa phụ,
buôn bán lanh lợi, chịu ở vậy nuôi con. Cô có hai người con gái là chị
Thoa và chị Phi. Con gái hai nhà qua lại chơi với nhau tâm đầu ý hợp. Đó
là nói giữa chị Thoa, chị Phi với chị Qui, chị Hương nhà tôi chứ tôi
thuộc hàng con nít, kém xa các chị những mười ba, mười bốn tuổi. Đi học,
các chị gọi nhau ơi ới; đi chơi lại ơi ới gọi nhau. Buổi tối, các chị
thường tập họp trên gác nhà cô Tư, chuyện trò ríu ran. Bốn ông anh của
tôi cũng có bè có bạn, đâu ai thèm chơi với đứa em gái út ít, nên tôi
chỉ còn biết chơi vẩn chơi vơ một mình, hoặc bám lấy mẹ. Thảng hoặc, tôi
có theo các chị lên gác thì cũng lủi thủi, chẳng ai để ý hay có nhớ tới
thì cũng để nhắc nhở tôi đừng phá phách, tọc mạch. Các chị thì cứ nói
nói cười rôm rả với nhau.
Mẹ tôi thường
đánh giá con gái nhà người ta để lấy làm tấm gương cho con gái nhà mình
soi vào. Trước mắt, gần gũi nhất vẫn là chị Thoa và chị Phi. Mẹ tôi nói,
chị Thoa da dẻ trắng trẻo, môi hồng cánh sen nhưng nhìn kỹ thì vô
duyên. Chị Thoa ăn nói bộp chộp, hay hứa mà không giữ lời và điều được
chị quan tâm hàng đầu là các món ăn ngon. Nói về chị Phi, mẹ tôi có phần
thiện cảm hơn. Chị Phi nước da ngăm ngăm nhưng mắt sáng long lanh, tầm
ngầm cái duyên của một nội tâm mạnh mẽ.
Chị Phi tính tình ngổ ngáo, trực tính như một nam nhi. Các chị các anh nhà tôi mỗi khi ngồi quanh mâm cơm vẫn hay kể cho ba mẹ nghe chuyện về chị Phi… lén lấy chìa khóa xe hơi của Luật sư Tuyển - một người đang chết mê chết mệt chị Thoa - chị Phi mở máy cho xe lao đi một đoạn chừng ba mét, suýt tông phải một bà bán chè đang gồng gánh ngang qua, may sao chị cũng biết hãm phanh, nhưng bà bán chè thì thất kinh hồn vía, quăng cả gióng gánh mà chửi! Báo hại luật sư Tuyển mở lòng hào hiệp đền tiền chén bể chè đổ, lại phải tốn tiền sửa mũi cho chiếc xe mới tậu (vì khi hãm phanh, chị Phi đã cho xe đâm dúi vào trụ cổng nhà chị)… Cũng mặc áo dài trắng đi học như ai, nhưng chị Phi lại ưa xắn tay áo lên mấy lớp như sẵn sàng hành động. Lần ấy, đi học về ngang qua đám người bu quanh một cuộc ẩu đả, chị Phi dừng lại hỏi han nghe ngóng, biết được đây là hai cha con hùa nhau đánh một thằng con nít, chị liền chen vào can thiệp. Lôi được thằng nhỏ thoát ra, chị còn dơ nắm đấm dứ dứ về phía cha con nhà kia. Các chị nhà tôi trố mắt nhìn chị Phi lúc đó thấy muốn mắc cười lắm nhưng trong lòng rất khâm phục. Nghe chuyện này, ba tôi lướt nhìn các anh tôi, hỏi: "Có đứa nào dám làm tương tự như chị Phi?". Chỉ có anh Phong kề tôi hăng hái nói: "Con dám làm", còn các anh lớn chỉ cười cười… Các anh rất nể phục chị Phi. Chị học giỏi hai môn Anh văn và Tin học; là gia sư tình nguyện cho các anh, chị Phi có quyền được véo tai véo mũi cậu học trò đáng thương nào không thuộc, không làm được bài. Những lúc đó, chị nheo nheo mắt mà cười ra vẻ hả hê lắm! Các anh tôi còn kể, chị Phi hút thuốc, ngậm khói trong họng rồi nhả ra từng vòng khói chữ o đẹp mắt. Nghe vậy, mẹ tôi lo lắng: "Chết rồi, con gái mà hút thuốc coi sao được! Anh qua bên đó mà khuyên bảo cháu bỏ đi kẻo con nhà mình bắt chước thì nguy". Ba tôi ừ ừ rồi lừ mắt nhìn các anh tôi, buông một câu: "Ba cả đời không động đến điếu thuốc”… Chuyện kể về chị Phi hãy còn dài.
Tối
hôm đó, tôi lẽo đẽo theo các chị lên gác nhà cô Tư. Trời nóng nực nên
các chị kéo nhau ra ngồi ngoài ban công. Tôi ngồi hóng chuyện, nghe toàn
là chuyện của "chàng và nàng", chán và buồn vì chẳng hiểu gì, tôi ngáp
ngắn ngáp dài. Lò mò đi vào trong, tôi đến trước cái tủ đựng sách của
chị Phi mà nghểnh cổ ngắm mấy con búp bê trưng trong ngăn kính. Tình cờ,
thấy hai cánh cửa tủ bên dưới chỉ khép hờ, tôi táy máy mở ra. Bên trong
chỉ thấy những sách cùng vở. Nhìn sang mặt trong cánh cửa bên phải thấy
có ghi mấy dòng chữ… Đang độ tuổi học thuộc lòng, tôi lẩm nhẩm giây
lâu, chữ nghĩa chui vào bụng ngay. Tôi quay ra chỗ các chị, cất giọng
nghêu ngao:
Tự dưng mà muốn khóc
Khi ngắm mây lưng trời
Yêu anh từ dạo ấy
Mấy mùa xuân của tôi
Các
chị phá lên cười. Chị Phi véo tai tôi, mắt trợn lên, nói: "À ạ, ai cho
mày đọc lén, mày biết gì mà đọc?". Cùng với cái véo tai đau điếng, bài
thơ đi vào trí nhớ của tôi. Trưa hôm sau, trong bữa cơm, chị Hương nhắc
tôi đọc bài thơ đọc trộm cho ba mẹ nghe. Tôi đắc ý đọc liền tù tì. Ba
tôi cười: "Con Phi mà cũng tự dưng mà muốn khóc à!". Mẹ tôi cười: "Chà,
Phi cũng làm thơ nữa à! Mà nó quen cậu nào rồi?". Chị Qui, chị Hương đều
nói: "Con chẳng biết nữa, có thấy anh nào đến nhà chơi đâu! Chị ấy muốn
giữ kín đó mà…".
Chị Thoa chọn lọc trong
ba người danh giá địa vị theo đuổi mình bấy lâu, lấy một người làm
chồng, khiến cô Tư yên lòng đẹp dạ. Chị Phi cũng không làm cô tôi thất
vọng khi đem về hai văn bằng cử nhân của hai môn mà chị học rất giỏi.
Chị Phi đi làm ở một công ty nước ngoài, lương bổng cao nhưng công việc
ngập đầu. Cô Tư hãnh diện khoe với ba mẹ tôi, nhưng rồi cô vẫn than:
"Sao chẳng thấy nó có bạn trai!?". Chị Qui, chị Hương lần lượt tốt
nghiệp, đi làm rồi lần lượt lấy chồng. Chị Phi vẫn một thân một mình. Cô
Tư nhắc nhở, hối thúc hoài cũng khiến chị Phi phải thổ lộ. Chị Phi muốn
kết hôn với một vận động viên bơi lội, giỏi nghề điện tử và lại thích
làm thơ. Cô Tư ôm đầu kêu trời, cấm chị Phi không được đưa người đó về
ra mắt và dọa sẽ tự tử nếu chị Phi còn quan hệ với một người không bảo
đảm tương lai cuộc sống cho mình. Trong lúc cô Tư tru tréo dằn dỗi, chị
Phi ngồi im mà nghe không cãi lại một lời. Hồi lâu, nhìn đồng hồ đeo
tay, chị Phi thản nhiên hỏi: "Mẹ nói xong chưa? Trễ giờ rồi, con phải đi
làm đây". Cô Tư cụt hứng, không nói gì được nữa, chỉ còn biết qua nhà
tôi mà kể lể than thở…
Biết mẹ có bệnh cao huyết áp, chị Phi không làm
điều trái ý mẹ để gây kích xúc cho bà. Nhưng, bảo lấy chồng thì chị
chẳng chịu ai cả. Ngày ngày, chị vẫn đi làm, áo quần theo mốt theo mùa,
đi đứng nói năng tự tại. Mắt chị vẫn sáng long lanh; chị không thở dài,
không than buồn bao giờ. Chị em gái cùng trang lứa ở xa và lịu địu chồng
con cả rồi, chị Phi vơ lấy tôi làm bạn (mặc dù chị cũng có vài người
bạn đồng nghiệp chơi thân). Tôi khi ấy chỉ mới mười ba tuổi. Buổi tối,
tôi thường qua nhà chị. Căn gác im ắng, không còn nghe tiếng cười giọng
nói của những nàng con gái hồn nhiên. Tôi thường bắt gặp chị Phi nằm dài
trên giường, mắt nhắm nghiền như đang ngủ. Bước len lén, tôi đến bên
chị, chị đã mở mắt ra, ngồi bật dậy: “Đi chơi!”. Chị chở tôi vòng vòng
các đường phố, ngang qua các công viên rồi vào quán kem, quán chè. Trò
chuyện với tôi, chị Phi chỉ nói những đề tài thời trang, ca nhạc, món ăn
thức uống… tuyệt nhiên chị không nói đến chuyện tình yêu. Chị vẫn coi
tôi là một đứa em bé bỏng. Một lần, tôi bắt gặp chị nằm ngửa, mắt nhìn
lên trần nhà, trong tay là một điếu thuốc cháy đỏ. Không thấy những vòng
khói chữ o, chỉ thấy mũi chị thở ra khói như một hơi thở dài. Thấy tôi,
chị Phi liền dụi điếu thuốc. Tôi không nói gì cả. Tôi nghĩ gì về chị,
tôi cũng không nói ra. Thương mến chị, tôi cũng chỉ biểu lộ bằng cái ôm
eo hông chị mỗi khi được chị chở đi chơi.
Ngày
tháng trôi qua… Đột ngột, sau một vụ bể hụi mất đứt bảy chục triệu
đồng, cô Tư lên cơn tai biến mạch máu não. Chị Phi tức tốc đưa mẹ vào
bệnh viện. Sáu ngày đêm mẹ nằm hôn mê, chị Phi túc trực một bên, bơ phờ
hốc hác thấy rõ. Thuốc men chữa trị không được, cô tôi mất. Cả nhà tôi
kéo qua lo việc tang. Chị Thoa về chịu tang, trong bụng đang mang thai
đứa thứ hai, đi đứng ì ạch nặng nề, chỉ biết ngồi một chỗ mà sụt sịt.
Chị Phi đeo kính đen che giấu đôi mắt sung húp vì khóc. Gương mặt ngăm
ngăm chừng như nhợt nhạt đi, chị có thể lả người đi bất cứ lúc nào, vậy
mà vẫn gắng gượng lễ lạy, tiếp đón khách đến viếng tang. Trong con người
chị Phi có một thứ nghị lực tiềm ẩn, cứng cỏi mà mềm dẻo… lúc có việc
như thế này mới biết chị Phi có quan hệ giao tiếp tốt đẹp, bạn bè đến
thăm hỏi, giúp đỡ chật cứng cả nhà… Tôi lăng xăng chạy đi mua những thứ
linh tinh cần thiết trong tang lễ, về đến cổng thì gặp một người cao lớn
vạm vỡ hỏi tìm chị Phi. Mời anh ta vào sân, tôi vào nhà báo cho chị Phi
biết. Chị đi ra với dáng vẻ chậm chạp mệt mỏi. Hai người đứng yên nhận
ra nhau. Khách bước dấn tới cầm lấy hai bàn tay của chị Phi, thầm thì
điều gì không ai nghe được. Chỉ thấy chị Phi đột nhiên gục đầu vào khuôn
ngực rộng của người ấy mà khóc nức nở. Chị Thoa và các anh chị nhà tôi
đưa mắt nhìn nhau. Còn tôi, tự dưng thấy mắt mình rơm rớm. Dù tuổi mười
lăm non nớt, tôi cũng cảm nhận được tình huống thật đặc biệt này

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét