NẾP SỐNG TỀ GIA
Trong
thế giới thu nhỏ của tôi, ngoài những công việc bận rộn, tôi luôn gắn
bó với gia đình. Những chuyện của bố mẹ, anh em, họ hàng thường xuyên
là mối bận tâm của tôi. Bất kể ai có việc gì cần giúp là tôi có mặt
ngay.
Tôi
cảm thấy niềm vui nho nhỏ từ những việc làm đó, dù dưới mắt người khác
nó không đáng gì, nhưng đối với một đứa trẻ như tôi những việc đó rất
có giá trị, giống như tôi đang leo lên từng nấc thang vậy.
Tôi
kể những điều trên để bạn thấy rằng việc được rèn luyện trong một môi
trường sống từ nhỏ có ảnh hưởng sâu sắc đến sự trưởng thành của một
người như thế nào.
Ngày
5 tháng 12 năm 1975, ngày đầu tiên tôi dọn đến nhà số 20 Soi Sukhumvit
20, ngôi nhà riêng đầu tiên trong đời của tôi, dù đó là nhà thuê. Tôi
tự thiết kế nội thất, sửa thành nhà ở kiêm văn phòng làm việc mà không
cảm thấy khó chịu gì, ngược lại, tôi còn thấy rất thích thú. Có một dạo
các em tôi gần 10 đứa kéo nhau đến ở cùng tôi tại ngôi nhà này và nó
trở nên chật chội không đủ chỗ ngủ, nhiều đứa phải xuống ngủ ở văn
phòng dưới nhà. Tình cảnh đó gợi lại trong tôi cuộc sống thuở nhỏ, với
vai trò là người anh cả luôn trông nom chăm sóc đàn em của mình.
Hai
năm sau đó, công việc buôn bán tốt đẹp hơn, tôi tìm chỗ ở mới để các
em tôi có nơi sinh hoạt rộng rãi hơn, nhưng vẫn không đủ. Chỗ ở mới của
tôi là căn hộ ở lầu một, Soi Sukhumvit 53, gần nhà cũ, với giá thuê
4.500 bạt/tháng. Việc tách chỗ ở và văn phòng làm việc có cái lợi là
tôi được ngủ yên vào ban đêm. Nhưng thói quen “tề gia” đã in sâu trong
tôi, nên không lâu sau đó tôi lại quay về lối sống cũ, dù tôi chuyển
đến sống ở đâu, nơi đó “vừa là nhà ở vừa là văn phòng làm việc”, bảo
đảm tính tiện lợi và luôn bao quanh bởi khung cảnh thiên nhiên như nơi
tôi từng lớn lên.
Ấn
tượng từ thuở nhỏ đã hằn sâu vào máu thịt, nên khi ở tại căn hộ của
tòa nhà chung cư cao cấp “Prom Pong”, Soi Sukhumvit 39, tôi đã dùng nơi
này làm chỗ ở “kiêm” văn phòng làm việc, giao lưu tiếp khách trong
suốt 14 năm trời. Nhưng càng về sau, mỗi khi có cuộc họp với các lãnh
đạo công ty Amata, mọi người kéo đến nhà tôi tại căn hộ PromPong, tổng
cộng hơn 10 người, chỉ mình tôi là không phải mất thời gian đi lại,
nghĩ kỹ tôi thấy mình cũng hơi ích kỷ.
Do
đó, tôi lập kế hoạch sửa sang, nâng cấp ngôi nhà theo kiến trúc cổ của
Thái Lan trên tầng thượng của tòa nhà Kromadit, vì đây cũng là trụ sở
của công ty Amata, các nhân viên và lãnh đạo đều làm việc ở đây. Mỗi
khi cần họp hành với tôi, họ chỉ việc đi thang máy lên lầu 6, tôi không
còn phải ái ngại nữa.
Thế
là tôi lại trở về với nếp sống cũ, tức là ăn ở và làm việc cùng một
chỗ trên tầng thượng của tòa nhà Kromadit. Đồng thời, tôi cũng giúp hai
em trai là Vitoon và Vivath xây thêm ba ngôi nhà nhỏ hai tầng cũng
theo kiểu Thái cổ ở bên cạnh làm nơi nghỉ cho các em tôi. Ngoài ra,
khuôn viên trước tòa nhà là sân cỏ cùng với các loại cây lớn nhỏ được
trồng san sát, trông như một cánh rừng nhỏ. Ngôi nhà này còn dùng làm
nơi tổ chức các bữa tiệc, buổi lễ sinh nhật, đám cưới…
Riêng
dinh thự mới, “Lâu đài Amata” (Amata Castle), một công trình mà tôi
cùng với kiến trúc sư Thao Thevakul, cùng một nhóm giúp việc, phải mất
bốn năm để thiết kế, sẽ nằm giữa sân gôn Spring trong khu công nghiệp
Amata Nakorn. Dự kiến phải mất 10 năm để xây dựng. Khi lâu đài được
hoàn thành, mỗi khi có khách hàng đến khu công nghiệp, hay lãnh đạo
công ty đến họp hành, khách khứa đến dự tiệc tùng... thì sẽ rất tiện
lợi, các nhà đầu tư sẽ cảm thấy tôi luôn ở bên cạnh họ.
Đồng
thời, tôi có kế hoạch biến Lâu đài Amata thành một nhà hát cho các
nghệ sĩ của tất cả các loại hình nghệ thuật trong nước đến biểu diễn,
thi thố tài năng. Cũng có thể xem đây là một viện bảo tàng nghệ thuật,
một nhà hát với các nghệ sĩ xuất sắc nhất Thái Lan.
Tôi
muốn tặng đất nước tôi một nơi dành để tiếp nhận, khuyến khích, hỗ trợ
tài năng của tất cả các ngành nghệ thuật và các nghệ sĩ có thể tập hợp
tại đây để lao động nghệ thuật mà họ không phải bỏ tiền ra đầu tư.
Những ai quan tâm đến văn hóa nghệ thuật đều có thể đến đây gặp gỡ trao
đổi trực tiếp với các nghệ sĩ mà họ yêu thích. Tôi mong có một ngày
nào đó, khách du lịch nước ngoài đến Thái Lan không phải là nhằm đến
Pattaya hay Patpong (khu nghỉ mát tỉnh Chonburi và khu hộp đêm tại Bangkok, hai trung tâm ăn chơi trác táng nổi tiếng của Thái Lan - ND), thay vào đó, họ quan tâm tìm hiểu văn hóa và nghệ thuật Thái Lan nhiều hơn.
Ngoài
ra, tôi còn có kế hoạch xây dựng “nghĩa trang” gia tộc Kromadit làm
nơi yên nghỉ cuối cùng cho những người trong dòng họ. Tôi sẽ đưa hài
cốt của các ông bà cố, ông bà nội ngoại, bố mẹ, họ hàng về nghĩa trang
này để tạo cảm giác tất cả chúng tôi, những người trong dòng họ, vẫn sẽ
tiếp tục gắn bó với nhau mãi mãi, dù ở thế giới bên kia.
Đây
là nếp sống “tề gia” nhưng không phải lối quản lý theo kiểu “gia
trưởng” hay “ông chủ” của doanh nghiệp tư nhân, một người quyết định
hết thảy mọi thứ, vì cách làm đó không tạo ra một tổ chức vững mạnh lâu
dài. Tôi luôn suy nghĩ về việc muốn Amata lớn mạnh không ngừng thì tôi
phải làm gì. Có người nói doanh nghiệp thường chỉ tồn tại không quá ba
đời, mà tôi không muốn điều đó xảy ra với Amata.
Điều
quan trọng, theo tôi, việc quản lý có thể theo hệ thống hay quy trình
nào cũng được, miễn là bạn cảm thấy hài lòng, làm gì cũng phải biết
người biết ta, đừng vung tay quá trán đến mức lực bất tòng tâm… Dù giàu
có đến đâu thì tôi vẫn là một “Vikrom Kromadit” như trước đây, vẫn giữ
nếp sống cũ (một số mặt), nhưng vẫn phải quan tâm đến những mặt cần
thay đổi, bổ sung cho phù hợp với thời đại và tính đến tương lai mai
sau nữa, nghĩa là tôi phải kết hợp song song cả cũ và mới.
VIKROM KROMADIT

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét