CỔ ĐÔNG MỚI
Tìm
cổ đông thích hợp để lập công ty cũng giống như tìm một người bạn đời
thích hợp để kết hôn, cả hai việc đều đòi hỏi phải có thời gian và sự
thận trọng để hiểu rõ bản chất, tính nết của nhau đến mức có sự tin
tưởng rằng đây đúng là người mà mình có thể chung sống.
Nhưng dù có tìm hiểu kỹ đến đâu thì đó cũng chưa chắc là đáp số chính xác, vì con người và mọi vật trên đời này luôn thay đổi.
Sau
hơn mười năm làm việc, tôi nhận ra rằng việc làm ăn với các công ty
lớn của Nhật Bản không phải là chuyện dễ dàng như trở bàn tay. Tôi hiểu
rõ để xây dựng công ty có một nền tảng vững chắc thì yếu tố quan trọng
nhất là phải có mối quan hệ tốt đẹp với những cá nhân, công ty và các
tổ chức có liên quan trong lĩnh vực đó.
Đúng
như câu tục ngữ Thái Lan “Nhiều cái đầu tốt hơn chỉ có một cái đầu”.
Do vậy, sau khi Công ty Bang Pakong II hoạt động không lâu, có nhiều
nhà đầu tư đến mua đất để lập nhà máy, riêng khu đất 233 ha của giai
đoạn đầu tiên thì chỉ trong vòng một năm chúng tôi đã bán gần hết.
Khách
hàng Nhật đầu tiên quyết định mua đất lập nhà máy trong khu công
nghiệp của chúng tôi là công ty sản xuất kính Asahi. Nhờ họ có lòng tin
với cổ đông mới của công ty là nhóm các gia đình Srifuong Fung,
Panicheva, Sophonpanich và Tập đoàn Itochu, mặc dù đối với dự án Khu
công nghiệp Bang Pakong I thì không hề có một nhà đầu tư Nhật Bản nào
vào mua đất. Từ đó tôi rút ra kết luận, việc liên kết kinh doanh với
một cổ đông mới đáng tin cậy, có vị thế, danh tiếng và có mối quan hệ
gắn bó với các tập đoàn Nhật sẽ tạo cho mình cơ hội mở rộng kinh doanh
lớn như thế nào.
Người
Nhật làm ăn rất thận trọng. Trước khi đầu tư vào đâu họ thường nghiên
cứu, điều tra tìm hiểu đối tác rất kỹ lưỡng, kể cả tìm hiểu lai lịch
của người đứng đầu tổ chức làm ăn với họ. Có thể nói, họ đã tiến hành
“chụp X-quang” tất cả các khâu để kiểm tra kỹ đối tác đó. Nhưng nếu đã
có một công ty Nhật làm cổ đông trong công ty của đối tác thì mọi
chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều…
Khởi
sự làm ăn với người Nhật rất khó khăn, nhưng nếu đã từng làm ăn, hay
là đối tác của nhau rồi thì sẽ hợp tác với nhau mãi mãi, ít khi bỏ nhau
giữa chừng.
So
sánh việc kinh doanh giữa khu công nghiệp Bang Pakong I với Khu Công
nghiệp Lad Krabang do nhóm của ông Chan Issara đầu tư cho thấy một thực
tế: Khu công nghiệp Lad Krabang có rất nhiều nhà máy của Nhật vì nhóm
ông Chan có hợp tác đầu tư với công ty Marubeni của Nhật, còn Khu công
nghiệp Bang Pakong I không có nhà máy nào của Nhật vì thiếu điều kiện
đó.
Do
công ty mới thành lập của tôi có một cổ đông của Nhật tham gia từ đầu,
nên Khu công nghiệp Bang Pakong II mới thu hút được khách hàng Nhật
đầu tiên là nhà máy sản xuất kính Asahi, mua lô đất rộng 130 rai (21,6
ha) với giá 1, 2 triệu bạt/rai, trả trước 90%, tính thành tiền trên 100
triệu bạt, đó là khoản tiền mặt lớn nhất mà tôi thu được từ trước đến
nay.
Lý
do công ty Nhật này quyết định đầu tư vào khu công nghiệp của chúng
tôi là vì họ rất tin tưởng vào cổ đông mới của công ty, mặc dù lúc đó
đường sá trong khu công nghiệp vẫn còn đang xây dựng dang dở. Nhờ thu
được tiền đất của nhà máy Nhật này nên công ty của tôi có gần đủ vốn
lưu động để hoạt động mà không phải đi vay nhiều.
Sự
thực thì đại diện của công ty Asahi bắt đầu liên hệ với tôi từ tháng
8, năm 1988, lúc đó nhóm chúng tôi đang đàm phán với Tập đoàn Itochu về
khả năng mời họ tham gia vào công ty. Trưởng nhóm nghiên cứu của Asahi
là ông Kamya, 40 tuổi. Sau khi gặp gỡ, ông Kamya đã giới thiệu tôi làm
quen với ông Sombat Panicheva tại một nhà hàng ven biển ở Sriracha.
Cuộc gặp gỡ hôm đó chính là sự khởi đầu để tôi và ông Sombat tìm hiểu
nhân thân và tính tình của nhau, từ đó trở thành đối tác kinh doanh của
nhau cho đến tận bây giờ.
Sau
khi kể cho ông Sombat nghe về lai lịch của mình, tôi nói với ông về
việc tôi chuẩn bị liên doanh với Tập đoàn Itochu. Điều này làm cho ông
tin tưởng hơn và giới thiệu tôi gặp chú ông ấy và là chủ tịch của tập
đoàn: ông Kiet Srifuengfung.
Lần
đầu gặp gỡ với một nhân vật nổi tiếng tầm cỡ quốc gia như ông Kiet nên
tôi rất hồi hộp. Hơn nữa, đây còn là lần đầu tiên tôi đặt chân vào văn
phòng riêng của vị đứng đầu một tổ chức kinh doanh hàng đầu trong nước
nên cũng có phần rụt rè. Ông Kiet mời tôi ngồi đúng vào chiếc ghế ngồi
làm việc của ông. Ông Kiet là người gốc Hoa ở tỉnh Suphanburi, có nước
da ngăm đen, thân hình cao to vạm vỡ, khuôn mặt trông rất sắc sảo và
có tác phong của một nhà lãnh đạo. Tuy lớn tuổi nhưng ông vui tính,
thân thiện và điều đó làm tôi cảm thấy rất kính trọng ông.
Trước
khi gặp, ông Sombat nói với tôi rằng việc tập đoàn của ông tham gia
làm cổ đông với công ty của tôi hay không, quyết định nằm ở ông Kiet.
Lúc đầu tôi nghĩ cuộc gặp này có lẽ chỉ kéo dài 10 phút, nên tranh thủ
giới thiệu về bản thân và về Công ty Bang Pakong I. Sau khi tôi trình
bày xong, ông Kiet hỏi: “Thế anh định dành cho tập đoàn của chúng tôi
bao nhiêu phần trăm cổ phần?”
Tôi
trả lời chi tiết rằng hiện giờ nhóm Bang Pakong I cũ của tôi nắm giữ
55%, Tập đoàn Itochu 25% cùng với công ty xây dựng Nakano của Nhật 5%,
ngoài ra tôi đang thảo luận với gia đình Sophonpanich, thông qua anh
Chai và Chali con trai của ông Chatri, tính tất cả thì còn lại khoảng
15% sẽ dành cho nhóm của ông Kiet.
Chỉ
nghe đến thế ông Kiet lập tức thay đổi thái độ, nét mặt và giọng nói
vui vẻ biến mất, ông lấy bàn tay đập mạnh vào ngực và lớn tiếng nói:
“Tôi, Kiet Srifuengfung, nếu có làm cổ đông cho công ty nào thì cũng
phải nắm từ 50% cổ phần trở lên, chứ chỉ có 15% thì tôi không quan
tâm”. Nghe ông nói thế tôi hốt hoảng nói không nên lời, bối rối không
biết làm gì trước phản ứng gay gắt của ông. Tôi ngồi im lặng một lát để
trấn tĩnh lại, trong đầu suy nghĩ không biết mình sơ ý đã nói ra điều
gì không phải khiến ông phật lòng tức giận bất ngờ như vậy, tôi đâm lo
đến hậu quả vì ông Kiet là người rất có thế lực trong giới kinh doanh
cũng như chính trị.
*****
Không khí lúc đó rất căng thẳng, tôi lúng túng chưa biết nên tiếp
tục câu chuyện ra sao, vì nếu tiếp tục nói không xuôi tai ông lần nữa
thì chắc chắn cơ hội làm ăn này coi như chấm hết… Chỉ có một cách là
tìm cớ hòa hoãn…
Vì
thế tôi từ tốn nói rằng hiện giờ tôi đang trong quá trình đàm phán với
nhóm Sophonpanich, nếu có thể giảm tỷ lệ cổ phần bên đó tôi sẽ tăng
thêm tỷ lệ cho nhóm của ông ấy.
Thái
độ của ông Kiet chưa chuyển biến gì sau khi tôi nói như vậy, vì ông
muốn 50% chứ không phải 15%. Lúc đó chỉ có một mình tôi đương đầu với
ông, chẳng có đồng minh hay cổ đông nào bên cạnh để giúp tôi thương
lượng thoát khỏi cảnh bế tắc này. Bí thế, tôi ngước mắt nhìn quanh thì
thấy bức ảnh chụp ông Kiet hồi còn trẻ trong bộ quân phục phi công, bèn
nảy ra ý thử đánh trống lảng sang chuyện khác xem sao...
Sau
đó tôi bắt đầu trình bày lại bằng những lời lẽ chân thành rằng tôi sẽ
về nghiên cứu lại tìm cách để nâng tỷ lệ cổ phần của nhóm Srifuengfung,
vì đây là lần đầu tiên tôi gặp ông Kiet và chỉ mới biết chủ trương của
ông. Về phần cá nhân, tôi rất vui mừng nếu nhóm các gia đình ông Kiet,
ông Sombat và ông Paibul Panicheva tham gia góp vốn vào công ty của
tôi, vì vậy tôi sẽ cố gắng tìm cách nâng tỷ lệ như mong muốn của ông
Kiet, coi đó là ưu tiên hàng đầu.
Nghe
tôi nói thế, ông Kiet thay đổi thái độ và dịu lại. Tôi tranh thủ tấn
công thêm bằng cách mạnh dạn hỏi: “Người trong ảnh mặc bộ quân phục phi
công kia có phải là ông hay không?” Như gãi đúng chỗ ngứa, gợi lại kỷ
niệm oai hùng trong quá khứ, ông Kiết vui vẻ hẳn lên. Ông mỉm cười nói
trong Thế chiến thứ II, ông là phi công trong quân đội Trung Quốc, hình
đó chụp lúc ông mới ngoài 20 tuổi. Nghe nói ông từng lớn lên tại Trung
Quốc, tôi vội chuyển sang nói chuyện bằng tiếng Bắc Kinh học từ thời
sinh viên tại Đài Loan.
Ông
Kiet ngạc nhiên thấy tôi nói tiếng Hoa Bắc Kinh rất thạo, nên không
khí nói chuyện sau đó trở nên thân mật hẳn lên. Tôi nói với ông Kiet
rằng tôi cũng là một người ưa thích tốc độ và đã từng tham gia luyện
tập lái máy bay trong không quân Thái Lan. Tôi mơ có ngày sẽ lái thử
máy bay phản lực siêu thanh. Ông Kiet được dịp kể thêm rằng hồi còn ở
Trung Quốc ông là một phi công lái máy bay chiến đấu với quân đội Nhật
tại miền Nam Trung Quốc. Tôi bổ sung thêm rằng trong thời gian học ở
Đài Loan, tôi có thuê nhà của Tướng Cơ Nan Son, Phó Tư lệnh Mặt trận
phía Nam của quân đội Trung Quốc trong thời kỳ chiến tranh, và ông có
một người con cũng là phi công của Đài Loan.
Việc
ôn lại chuyện cũ làm cho chúng tôi cảm thấy như quen biết nhau từ lâu,
giúp đảo ngược không khí căng thẳng trước đó một cách không ngờ. Ông
Kiet trở nên vui vẻ vì đã lâu không có ai nói chuyện với ông bằng tiếng
mẹ đẻ. Hơn nữa việc tôi khơi lại quá khứ oanh liệt của ông, một trải
nghiệm ít người Thái gốc Hoa nào có được làm ông cảm thấy tự hào, phấn
chấn. Vì vậy, cuộc gặp mà tôi tưởng sẽ chỉ diễn ra trongvòng 10 phút
cuối cùng đã kéo dài gần 2 giờ, một khởi đầu đáng hài lòng với một cổ
đông tầm cỡ trong tương lai.
Sau
đó ba, bốn tuần, tôi gọi điện báo cho ông Sombat rằng tôi đã thương
lượng dành thêm 5% cổ phần nữa cho nhóm của ông lên thành 20%, nhưng
ông Sombat cho rằng như thế vẫn quá ít, và nói thêm là nhóm của ông có
thể đem lại nhiều lợi ích cho khu công nghiệp. Tôi trả lời rằng, khi
nào tăng cổ phần tôi sẽ dành số đó cho nhóm của ông Sombat. Sau đó tôi
thương lượng để công ty xây dựng Nakano bán thêm 2% cổ phần cho nhóm
ông Sombat, tổng cộng thành 22 %, là cổ đông lớn thứ ba trong công ty.
Đó
là câu chuyện đằng sau việc Tập đoàn Asahi, nhà đầu tư đầu tiên mua
đất trong Khu công nghiệp Bang Pakong II, phải nói công này thuộc về
nhóm cổ đông Srifuengfung, cổ đông lớn nhất của Asahi tại Thái Lan, đặc
biệt ông Sombat là người có vai trò rất quan trọng.
Việc
ông tham gia làm thành viên hội đồng quản trị trong công ty của tôi
làm cho các nhà đầu tư Nhật tin tưởng đầu tư vào khu công nghiệp của
tôi, một đàn em mới gia nhập cộng đồng các khu công nghiệp. Đây là một
sự mạo hiểm vì vốn đầu tư lên đến trên 130 triệu USD, trong khi khu
công nghiệp của tôi vẫn còn ngổn ngang chưa có gì.
Tôi
vội nhân cơ hội này đẩy mạnh chiến dịch tiếp thị bằng cách mời ông
Hiyama, Giám đốc dự án của Asahi tham gia các buổi thuyết trình vận
động thu hút các nhà đầu tư khác vào khu công nghiệp mà không phải trả
ông tiền thù lao gì cả. Có thể nói là tôi được lợi kép.
Nhiều
năm sau đó, vào năm 1997, khi chúng tôi triển khai dự án khu công
nghiệp Amata City tại tỉnh Rayong thì khách hàng đầu tiên vào mua đất ở
đây vẫn là Nhà máy sản xuất kính Asahi, với diện tích 130 rai, trả
tiền trước 90% như cũ, dù tôi mới mua khu đất này vài hôm để xây dựng
khu công nghiệp, trong khi quy hoạch toàn khu còn chưa xong, đường sá
chưa xây dù chỉ là một thước. Điều đó chứng tỏ nền tảng lòng tin giữa
khách hàng và công ty Amata chúng tôi đã được củng cố vững chắc. Tôi
lại có thêm hơn một trăm triệu bạt làm vốn lưu động để quay vòng như
lần trước.
*****
Nói về vấn đề thương lượng với các công ty Nhật, tôi phải thừa nhận
họ là những đối thủ rất cứng rắn trong đàm phán. Trước đây, chúng tôi
phải mất hơn hai năm để liên hệ và thương lượng với nhà sản xuất máy
điều hòa Mitsubishi của Nhật.
Hay
công ty Denzo, do ông Wan Sansu làm chủ tịch, mà đích thân tôi tiến
hành đàm phán trực tiếp. Tôi phải rất khôn khéo và thận trọng trong
từng câu từng chữ khi nói chuyện với ông Wan, vì ông vốn là một luật sư
nổi tiếng.
Ông
hỏi rất chi tiết, vặn vẹo đủ thứ, như công trình xây dựng nhà máy của
ông có giá trị hàng tỷ bạt, nhưng đến nay vẫn chưa có giấy chủ quyền
đất. Tôi giải thích, để có giấy chủ quyền đất phải mất 3-4 năm, nên
việc mua bán đất thường tiến hành trước sau đó mới làm thủ tục cấp giấy
chủ quyền, tất cả các nhà máy khác trong khu công nghiệp đều như vậy.
Cuối cùng ông mới chịu thôi.
Thực
ra, trước đây tôi chưa quen biết ông Suwan, nhưng nhờ trong công ty
của tôi có một vài cổ đông quen thân với ông, nên ông tin tưởng đầu tư
vào khu công nghiệp của tôi.
Việc
chọn lựa cổ đông, thu hút thêm cổ đông mới vào công ty có ý nghĩa quan
trọng đối với thành công của công ty. Nhờ có sự đồng tâm hiệp lực của
nhiều người và mỗi người có thế mạnh riêng nên sức mạnh của công ty
tăng lên đáng kể. Tôi không bao giờ phủ nhận sự thành đạt của tôi là
nhờ sự hợp tác giúp đỡ của nhiều người. Mặc dù trong công ty tôi cũng
có một số cổ đông không tán thành việc liên doanh với công ty Nhật, vì
cho rằng công ty đã hoạt động tốt rồi, việc gì phải chào mời các công
ty Nhật vào để họ đè đầu cưỡi cổ mình.
Tôi
phải giải thích lý do vì tôi chưa có nền tảng quen biết và quan hệ
kinh doanh với các công ty Nhật, nên làm ăn với họ rất khó khăn, nếu
muốn họ đầu tư vào khu công nghiệp của mình thì chúng ta cần có chiếc
cầu nối, đó chính là có đối tác đáng tin cậy tham gia vào công ty để
tăng thêm tiềm lực tài chính và tiếp thị, làm nhiệm vụ thiết lập các
mối quan hệ. Điều đó sẽ giúp chúng ta phát triển kinh doanh dễ dàng và
nhanh chóng hơn.
Việc
làm cho các nhà đầu tư tin tưởng để họ bỏ ra hàng chục tỷ bạt xây dựng
nhà máy trong khu công nghiệp của chúng tôi trong khi chưa xong thủ
tục chủ quyền, và chưa hoàn tất xây dựng cơ sở hạ tầng, là việc rất khó
khăn. Do đó, trong giai đoạn đầu, việc triển khai khu công nghiệp
Amata gặp rất nhiều trở ngại, nên tôi phải tìm cách vượt qua mâu thuẫn
này.
Thời
gian đã chứng minh quyết định của tôi là đúng, vì nhờ lựa chọn đúng cổ
đông ngay từ đầu khi xây dựng khu công nghiệp Bang Pakong II nên công
ty của chúng tôi đã phát triển vững chắc, không ngừng mở rộng và trở
thành Tập đoàn Amata ngày nay, với hơn 100 cổ đông và hơn 4.000 nhà đầu
tư khác mua cổ phiếu qua thị trường chứng khoán. Vì thế, số người có
quan hệ trực tiếp hoặc gián tiếp với Amata ngày càng lớn, giúp cho công
việc kinh doanh của Amata ngày càng lớn mạnh.
Thử
nhìn vào các công ty lớn tầm cỡ thế giới, bạn sẽ thấy trong thành phần
tổ chức của những công ty này đều có sự tham gia của nhiều cổ đông có
chất lượng, đó là nguyên nhân quan trọng làm cho họ thành công. Tất
nhiên các cổ đông đó phải được lựa chọn kỹ càng, là cá nhân hoặc tổ
chức đáng tin cậy.
Còn
việc tổ chức công ty theo kiểu cổ điển, chỉ kéo những người quen thân,
hoặc bạn nhậu, không có tiềm lực, năng lực và trình độ tham gia công
ty chắc chắn sẽ không có lợi về lâu dài và chỉ có thể tồn tại trong một
thời gian ngắn. Đối với những người đó, bạn chỉ nên giữ mức quan hệ cá
nhân, vui chơi bù khú mà thôi. Còn khi nói đến hợp tác kinh doanh thì
việc lựa chọn đối tác phải dựa trên cơ sở lý trí, yêu cầu và đòi hỏi
của công việc, tính công bằng, sự tin cậy và sự có đi có lại, giống như
khi lựa chọn người bạn đời của bạn vậy.
VIKROM KROMADIT

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét