Anh cứ luôn miệng nói yêu em nhưng lại không cho em một lời hứa hôn nhân, không cho em có một niềm tin vững chắc rằng, em sẽ được làm vợ của anh.
Em vốn chẳng phải là cô
gái xấu xí gì để đến bây giờ, khi đã 30 cứ bấu víu vào anh, cố gắng
thuyết phục anh cưới em. Có lẽ, anh nghĩ em không còn sự lựa chọn nào
khác ngoài anh, có lẽ anh nghĩ em sẽ chỉ yêu mình anh, vì đàn ông trên
đời này sẽ chẳng thích những cô gái già như em nữa. Thế nên, anh mới thờ
ơ, anh mới lãnh đạm với em, coi em như người con gái phải phụ thuộc vào
anh, để anh đùa bỡn, cứ hứa hẹn rồi để đó.
Chúng mình cũng yêu nhau được gần 1 năm
rồi. Thật ra, thời gian đó không dài nhưng cũng đủ để chúng ta hiểu và
yêu thương nhau, cũng đủ để có thể có một cuộc hôn nhân phải không anh?
Em cũng đã mong chờ cuộc hôn nhân này từ lâu lắm, từ ngày còn yêu anh.
Không phải em sợ này sợ nọ, không phải em cố gắng bằng mọi cách đưa anh
vào tròng. Chỉ là, em đã yêu anh và cũng nghĩ cho tương lai của mình.
Con gái có thì, cái tuổi đuổi xuân đi,
em không còn trẻ nữa, em đã bước sang tuổi 30. Nếu ai không thông cảm
cũng sẽ coi em là cô gái ế chồng, khó mà kiếm được người chồng như ý.
Thế nên, em càng phải nghĩ đến chuyện kết hôn, vì bản thân em, vì gia
đình và vì những người xung quanh, vì muốn có một đứa con với người em
yêu nữa anh ạ. Nhưng em vẫn không hiểu, tại sao anh lại cứ chần chờ mãi
như vậy? Anh nói yêu em, vậy hà cớ gì mà không cho em có được một gia
đình hạnh phúc? Nếu anh thực sự dành tình cảm cho người con gái này, thì
tại sao anh cứ giam hãm cuộc đời em, gieo cho em hi vọng để rồi khiến
em phải đau khổ, sống thấp thỏm âu lo?

Không phải vì em không có người đàn ông
khác, không phải vì em chỉ có một mình anh và chỉ có thể kết hôn với anh
nên cứ níu kéo anh mãi. Chỉ là, em đã yêu anh và không thể nghĩ đến
chuyện vì điều này, điều nọ mà chia tay nhau được.
Có lần, em đã nói với anh thế này ‘vậy
khi nào chúng mình cưới nhau, liệu anh có thể cho em một mái ấm được
không?’ thì anh cười bảo ‘từ từ rồi hẵng cưới’. Em lại nói ‘em đã yêu
anh thì xác định cưới anh. Em đã nhiều tuổi rồi, anh còn bắt em chờ đến
bao giờ nữa? Nếu không thể cưới thì anh nói với em một lời, chúng mình
chia tay nhau. Em không muốn anh cứ đùa giỡn tình cảm của em. Nếu có lý
do gì khó nói mà không thể kết hôn với em, anh cũng nên thẳng thắn, chứ
em không thể chịu đựng được cảm giác yêu mà không biết ngày mai’.
Sau câu nói đó của em, có vẻ như anh
đang ngờ ngợ. Anh nói với em rằng, ‘em có thể yêu ai khác ngoài anh
không, em có thể cưới người đàn ông nào khác ngoài anh không? Nếu được
thì em làm đi…’.
Anh đang thách thức em, anh đang không
cần người con gái như em phải không anh? Anh nghĩ, em không thể có người
đàn ông nào bên cạnh ngoại trừ anh vì em đã 30 rồi, đã quá già? Vậy thì
anh đã nhầm… Con gái 30 cũng có cái hay cái đẹp của tuổi 30.
Em tự tin mình là cô gái trẻ, có nhiều nghị lực, em cũng tự tin vào phẩm
chất của mình. Em đã yêu và chỉ xác định cưới, yêu chung tình. Em cũng
có biết bao người đàn ông theo đuổi nhưng em chọn anh. Anh có thể sẽ
không tin những lời em nói, nghĩ rằng em chỉ dọa nạt anh mà thôi.

Em chẳng còn thời gian để trêu đùa ai đó, vì em phải có gia đình, phải sinh con…
Hôm nay, sau một thời gian chúng mình
không nói chuyện với nhau, em đã có người đàn ông khác. Không phải em
‘bắt cá hai tay’, chỉ là vì, em đã yêu một người đàn ông chân tình với
em. Em đã tin tưởng người ấy, nghĩ rằng, anh ấy sẽ cho em một niềm tin
vững chắc là một gia đình. Còn anh, anh không thể cho em có được điều
đó, anh không thể làm em yên tâm… Cuối cùng, dù không yêu người đó như
anh, nhưng em vẫn chọn và em tin rằng, trong tương lai em sẽ rất yêu
người đàn ông ấy. Sống gần nhau, có gì là không thể đâu anh. Một người
đàn ông yêu em, hi sinh vì em chẳng hơn một người chỉ suốt ngày nghĩ đến
chuyện đùa giỡn em à?
Anh ngạc nhiên, anh nói em là người con
gái lăng nhăng, phản bội anh? Thật nực cười, tại sao anh lại nghĩ như
vậy… Anh đã yêu em, đã nói với em nhiều điều nhưng lại không cho em có
một gia đình hạnh phúc. Anh còn cười khẩy khi nghĩ em không thể yêu ai
ngoài anh khi sắp ế chồng. Em sẽ chứng minh cho anh biết, em yêu anh là
chân thành nhưng ngoài anh ra, em có thể chọn cho mình một người đàn ông
khác, nên anh đừng có dọa dẫm em.
Chờ đợi gì nữa hả anh? Em đâu còn thời
gian mà chờ đợi anh thêm nữa. Em là con gái 30 tuổi rồi, em không còn
trẻ nữa và chẳng thể cứ để một người đàn ông đùa bỡn mình.
Tạm biệt anh, em đi lấy chồng, lấy người
yêu em còn hơn là chọn một người đàn ông em yêu nhưng lại không biết
trân trọng em, quan tâm em như anh…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét