SỰ ĐẦU TƯ QUAN TRỌNG
Sau
hơn 30 năm hoạt động kinh doanh, tôi đã gặt hái được nhiều thành công,
có thể nói là tột đỉnh xét về mặt vật chất, khi trong các năm
2006-2008 tạp chí Forbes đã xếp tôi vào danh sách 40 tỷ phú giàu nhất
Thái Lan.
Tạp chí Tiền tệ và Ngân hàng
xếp tôi đứng thứ 10 trong danh sách những người sở hữu cổ phiếu có giá
trị cao nhất của Thị trường Chứng khoán Thái Lan. Tạp chí Forbes năm 2008 còn xếp tôi trong danh sách 48 tỷ phú hảo tâm của Châu Á, và tạp chí Financial Times của Anh từng tặng tôi danh hiệu “Nhân vật của Châu Á” (Man of Asia).
Về
phần cá nhân, có thể nói tôi đã có tất cả mọi thứ mình muốn. Tuy
nhiên, tôi không phải hạng người tham lam vô độ, tôi không tiêu xài
hoang phí vào những thứ xa hoa không cần thiết, chẳng hạn mua sắm quần
áo hàng hiệu đắt tiền hay mua những đồ dùng quá xa xỉ, cốt để khoe
khoang sự giàu có hay chứng tỏ mình thuộc giới thượng lưu.
Lý
do có thể là vì tôi xuất thân từ một gia đình chẳng giàu có gì, và
sống giản dị trong môi trường gần gũi với thiên nhiên. Tuy nhiên, có
một thứ mà tôi không tiếc tiền khi cần mua sắm, đó là phương tiện đi
lại.
Phải
thú thực là tôi đã bỏ ra khá nhiều tiền để mua sắm các loại xe hơi thể
thao tốc độ cao, kèm theo đó là sự không an toàn. Tôi biết đây là sự
phung phí và việc lái xe tốc độ cao dễ gây ra tai nạn, nhưng tôi không
thể nào làm khác được vì từ nhỏ tôi rất ham mê tốc độ. Lúc hơn 10 tuổi,
tôi đã lấy trộm xe máy Honda của bố, đèo Viboon, em trai tôi, đến nhà
tròn “môtô bay” để lái xe leo quanh tường nhà, kết quả tôi bị ngã dập
mặt phải khâu nhiều mũi.
Nhiều
năm trước, tôi đã từng bị tai nạn xe hơi hai, ba lần suýt chết, nhưng
sau khi lành vết thương không lâu, máu ham mê tốc độ lại quay trở về.
Bây giờ, tôi phải đặt giới hạn chỉ mua những chiếc xe không quá 100
triệu bạt, dù đây vẫn là số tiền quá lớn cho một thú tiêu khiển.
Kế
hoạch mở rộng khu công nghiệp tại Thái Lan từ năm 2006-2008 dẫn đến
Amata có khu đất dự trữ hơn 10.000 rai (khoảng 1.600 ha) cần số vốn đầu
tư rất lớn. Đây là sự đầu tư mạo hiểm có nhiều rủi ro nhất trong lịch
sử của Amata, đòi hỏi chúng tôi phải tính toán rất kỹ kế hoạch, trong
khi tôi không muốn mất thời gian và đau đầu vì những trường hợp không
có đất đáp ứng yêu cầu của khách hàng như trong quá khứ, trước tình
hình kinh tế và đầu tư tại Thái Lan đang tiến triển tốt.
Thời
gian vừa qua, thị phần của Amata chiếm 40% toàn bộ thị trường khu công
nghiệp. Hơn nữa, sân bay mới Suvanabhuma, khánh thành vào năm 2006, đã
tạo nhiều thuận lợi cho hoạt động vận tải hàng không cho các khu công
nghiệp nằm về phía Đông Thái Lan. Do đó, tôi quyết định tung ra số vốn
khổng lồ đầu tư vào dự án lâu dài, tức là “Thành phố Hoàn hảo” trong
tương lai, bao gồm cả công viên khoa học, khu công nghệ cao, khu thương
mại, sân vận động, khu giải trí, thảm thực vật, khu công nghiệp và khu
dân cư với tốc độ tăng trưởng mỗi năm khoảng 100 nhà máy.
Nếu
dự án đầu tư này là sai lầm, thì việc tôi phải vào bệnh viện để được
cấp cứu, hay “vào chùa húp cháo” là điều khó tránh khỏi. Nếu đúng như
vậy thì tất cả những thành quả tích lũy trong mấy chục năm qua sẽ tan
thành mây khói và tôi sẽ quay trở về số không như cũ, cùng với những
khoản nợ ngập đầu nữa.
Vì
vậy, cho đến tháng 5 năm 2006 tôi mới đi đến quyết định và hy vọng đây
sẽ là quyết định đúng đắn, không thể mắc sai lầm để đến lúc về già
phải làm còng lưng để trả nợ, như đã từng xảy đối với tôi qua trong
cuộc khủng hoảng kinh tế năm 1997.
Tôi
nhìn chiến lược phát triển kinh doanh của Amata là theo hướng tương
lai lâu dài, chứ không dừng lại ở kết quả hiện tại. Tôi luôn tự hỏi
trong tương lai Amata sẽ phải lớn mạnh đến mức nào mới có thể coi là
vững bền, và thực sự là trường tồn như tên gọi “Amata”. Mặc dù tính đến
đầu năm 2009, các Khu Công nghiệp Amata tại Thái Lan và Việt Nam đã
thu hút hơn 800 nhà máy.
Ngoài
ra, diện tích đất chưa triển khai tại Thái Lan là 1.600 ha, và tại
Việt Nam cũng trên 1.600 ha, đồng thời giá cổ phiếu Amata trên thị
trường chứng khoán cũng cao hơn giá cổ phiếu của các công ty phát triển
khu công nghiệp khác. Nếu nhìn qua số liệu đó thì có thể cho rằng
tương lai của Amata như vậy là tốt, là vững mạnh rồi. Nhưng tôi không
nghĩ vậy, vì đối với tôi “ngày mai phải tốt hơn hôm nay”, có như thế
mới có thể bảo đảm cho Amata luôn bền vững trước những biến động của
kinh tế thế giới và trong nước.
Hiện
nay, Amata đã trở thành một công ty đại chúng, việc làm và các quyết
định của tôi với tư cách là người đứng đầu công ty có ý nghĩa rất quan
trọng. Do đó, tôi cần phải hết sức thận trọng và kỹ lưỡng, không để xảy
ra sai sót, vì tôi là người phải chịu trách nhiệm về quyết định này.
Tôi đã đi đầu thực hiện kế hoạch trên, nhằm dẫn dắt Amata hướng đến
tương lai, trước hết là làm cho các khu công nghiệp Amata tại Thái Lan,
là Amata Nakorn và Amata City, tăng lên tổng diện tích khoảng 6.400
ha. Nếu cộng cả dự án sẽ mở rộng tại Việt Nam, khoảng 1.600 ha nữa, thì
tổng diện tích đất của Amata sẽ gần 100 km2.
Nhờ
đó, các khu công nghiệp của chúng tôi có cơ hội tạo ra tổng giá trị
sản phẩm từ các nhà máy của các nhà đầu cả trong và ngoài nước đạt
khoảng 1.000 tỷ bạt, chiếm 10% GDP của cả nước như mục tiêu đã đề ra.
Không những thế, chúng tôi còn tạo ra khoảng 300.000 việc làm trong các
khu công nghiệp Amata, không kể hàng trăm ngàn người khác sống ngoài
hàng rào khu công nghiệp có công ăn việc làm nhờ các công việc gián
tiếp như vận chuyển, đóng gói, xây dựng các dịch vụ ăn uống, lưu trú…
Tôi
cho rằng quyết định này là xác đáng. Tôi đã đi được nửa đường nên phải
tiếp tục cuộc hành trình cho đến đích cuối cùng của cuộc đời tôi. Thời
gian còn lại không còn nhiều, nếu tôi chần chừ thêm 3-5 năm nữa, không
chắc lúc đó tôi còn đủ nhiệt huyết để đưa ra những quyết định táo bạo
như lúc này hay không. Vì vậy, tôi phải hành động trước khi ngọn lửa đó
tắt đi để không phải hối tiếc khi về già.
Một
dự án nữa mà tôi hằng ước ao là “Lâu đài Amata” do kiến trúc sư Thao
Thevakul và Công ty Nanthavan (thuộc Tập đoàn Obayashi - Nhật Bản)
thiết kế từ năm 2003, đã được khởi công xây dựng từ ngày 5 tháng 12 năm
2005, dự kiến phải mất 10 năm mới xây xong. Như đã nói, đây sẽ trở
thành bảo tàng nghệ thuật, lưu giữ tất cả tác phẩm nghệ thuật và là sân
khấu cho các nghệ sĩ toàn Thái Lan đến đây giao lưu, biểu diễn.
Tôi
lấy ngày 5 tháng 12 năm 2005 làm ngày khởi công công trình này vì đây
là “Ngày của Cha”, cũng là ngày kỷ niệm 60 năm trị vì của Nhà vua Thái
Lan, để tỏ lòng biết ơn cha tôi đã sinh tôi ra và nuôi dạy tôi từ nhỏ,
đồng thời xin lỗi cha tôi vì có lúc tôi đã xúc phạm, đối xử không phải
với ông.
Tôi
phải mất ba năm để hoàn thành giai đoạn một của công trình này để kịp
cho cuộc thi giành Giải thưởng Nghệ thuật Amata (Amata Art Award) vào
năm 2008.
Việc
xây dựng Lâu đài Amata, dự kiến cần vốn đầu tư khoảng 2 tỷ bạt (50
triệu USD), không kể tôi phải dành ra 100 triệu bạt nữa để làm các giải
thưởng. Ngoài ra, tôi còn phải dành tiền cho việc xuất bản sách, mua
sắm xe và làm nhà trên núi tại Khao Yai. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, tôi
còn muốn bộ phim “Hãy làm người tốt” được Hollywood sản xuất, và đó sẽ
là dự án cuối cùng của đời tôi.
Đó
là tất cả những công trình mà tôi đã lên kế hoạch và chuẩn bị kinh
phí. Tôi dự định sẽ hiến toàn bộ tài sản của mình cho Quỹ Từ thiện
Amata để thực hiện các mục tiêu mà tôi đã vạch ra mà không giữ thứ gì
cho riêng mình trước khi từ giã cõi đời.
Năm
nay, 2009, tôi đã bước sang tuổi 56, thời gian trôi nhanh như bóng câu
qua cửa sổ! Nhìn xung quanh thấy một số bạn bè cùng lứa tuổi đã lần
lượt ra đi mãi mãi, tôi không khỏi nghĩ đến mình sẽ còn sống được bao
lâu nữa để thực hiện tất cả những điều mình mơ ước từ thuở nhỏ. Thời
gian còn lại, tôi sẽ dành thực hiện ước mơ của mình. Tôi sẽ tập hợp tất
cả những điều tôi hằng ước mơ đó vào trong một cuốn sách nhan đề
“Người theo đuổi ước mơ” mà tôi sẽ hạ bút viết vào giữa năm 2010 để nói
lên con đường phía trước mà tôi sẽ đi tiếp cho đến ngày cuối cùng của
cuộc đời tôi.
VIKROM KROMADIT

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét