GIÓ ĐỔI CHIỀU
Hoạt
động kinh doanh thương mại, nhất là ngành thực phẩm đóng hộp ngày càng
cạnh tranh gay gắt đúng như tôi đã dự kiến, đặc biệt số tay mới nhảy
vào nghề ngày càng tăng, với những thủ đoạn quen thuộc là giành giật
khách hàng của các công ty thương mại cũ.
Họ giảm
giá hoặc kèm theo hứa hẹn các lợi ích khác nhằm giành giật khách hàng
mà không đếm xỉa đến đạo đức kinh doanh hay hậu quả lâu dài đối với
ngành nghề.
Vì
vậy, tôi buộc phải chuyển hướng kinh doanh chứ không thể khoanh tay
ngồi nhìn công ty của mình chìm theo con tàu đang nghiêng ngả trong cơn
bão dữ. Nhưng phải chuyển sang hướng nào để chắc chắn rằng con đường
phía trước sẽ không gặp bão lớn hay đá ngầm?
Lúc
đó, ngoài việc môi giới thương mại, tôi chưa biết cách tổ chức kinh
doanh ngành nào khác, dù đã thành công được một bước với số tiền kiếm
được trên 30 triệu bạt, và là chủ sở hữu một công ty với số nhân viên
đáng kể. Nhưng bắt đầu một ngành kinh doanh mới thì không đơn giản chút
nào, nhất là khi chưa có kinh nghiệm gì về ngành nghề đó.
Nhưng
tôi tin vào câu nói “Trời giúp những kẻ tự giúp mình”, nên chừng nào
còn sống tôi sẽ không ngừng phấn đấu, vì phía trước luôn có nhiều cơ
hội và nhất định con thuyền của tôi sẽ cập bến an toàn.
Vào
đầu năm 1987, tôi đặt ra mục tiêu trong ba năm sau đó phải bắt đầu
kinh doanh một ngành nghề mới bằng mọi giá, mặc dù chưa biết đó là
ngành nào. Như đã nói, tôi dành nhiều thời gian vào việc tìm kiếm cơ
hội, tham gia các hiệp hội và nhất là tháp tùng những đoàn quan chức
chính phủ đi thăm các nước để có dịp gặp gỡ tiếp xúc với các nhà kinh
doanh tầm cỡ thế giới. Mặt khác, đó cũng là dịp quý báu để làm quen với
các quan chức cấp cao của chính phủ Thái Lan. Đó là sự đầu tư cần
thiết trong giai đoạn ban đầu.
Việc
tham gia làm thành viên của Liên đoàn Công nghiệp Thái Lan đã tạo cho
tôi cơ hội mở rộng tầm hoạt động, có thể xem đó là “giấy thông hành” để
tôi tìm đến cơ hội kinh doanh mới thay thế cho việc kinh doanh thực
phẩm đóng hộp đang thoái trào. Tôi rất biết ơn các vị lãnh đạo Liên
đoàn công nghiệp đã giúp đỡ tôi nhiều, như ông Anand Panyarachun, Chủ
tịch Liên đoàn, sau nay trở thành Thủ tướng Thái Lan, và ông Chokchai
Aksornand, người kế tiếp làm chủ tịch Liên đoàn. Do từng học tại Đài
Loan và nói được tiếng Hoa nên tôi được Liên đoàn cử làm chủ tịch Hội
Thái Lan - Đài Loan của Liên đoàn. Đó chính là điểm khởi đầu của làn
gió mới.
Trong
cuộc họp của hội cựu du học sinh tại Đài Loan vào năm 1987, tôi đề
xuất ý kiến các thành viên nên quay trở lại thăm Đài Loan, nơi họ từng
sống và học tập và đã lâu chưa có dịp trở lại, để tìm kiếm các cơ hội
hợp tác kinh doanh. Các thành viên đều tán thành ý kiến của tôi và ra
nghị quyết tổ chức một chuyến đi thăm Đài Loan và cử tôi làm trưởng
đoàn. Tôi rất ngạc nhiên vì được hội tín nhiệm dù tôi còn trẻ và chưa
có nhiều kinh nghiệm, trong khi còn có các thành viên khác lớn tuổi
hơn, có thâm niên và địa vị xã hội cao hơn.
Được
tín nhiệm, tôi vui vẻ chấp nhận sự phân công, xem đây là một dịp để
thử thách bản lĩnh vì từ trước đến nay tôi chưa bao giờ dẫn đầu một
đoàn đại biểu gồm nhiều thành viên lớn tuổi, có kinh nghiệm hơn mình
như lần này. Đây quả là một vinh dự và cơ hội tốt để tôi gặp gỡ làm
quen với các vị cao niên qua chuyến đi này.
Sau
khi vạch ra chương trình cho chuyến đi và liên hệ với các cơ quan và
tổ chức có liên quan của nước chủ nhà, tôi dẫn đoàn gồm 10 cựu sinh
viên sang thăm Đài Loan, sau nhiều năm chưa có dịp trở lại.
Nơi
đầu tiên chúng tôi đến thăm là Ngân hàng Xuất Nhập khẩu Đài Loan. Ngân
hàng đón tiếp chúng tôi rất trọng thị, mời đoàn vào hội trường lớn của
ngân hàng có sức chứa hàng trăm người, trong khi đoàn chúng tôi chỉ có
10 người. Điều đặc biệt là cả ông Chủ tịch và các nhà quản lý cấp cao
khác của Ngân hàng đều có mặt để đón tiếp chúng tôi rất nồng hậu, có
thể vì đây là lần đầu tiên có đoàn cựu du học sinh người nước ngoài của
trường Đại học Đài Loan đến thăm, và trong ban lãnh đạo của Ngân hàng
biết đâu cũng có người từng là cựu sinh viên của trường này.
Sau
khi bắt tay chào hỏi xã giao, đoàn được mời lên ngồi tại chiếc bàn lớn
đặt giữa sân khấu, và trưởng đoàn được bố trí ngồi giữa. Đến lúc này
tôi cảm thấy rất hồi hộp và căng thẳng vì sắp phải thay mặt đoàn phát
biểu ý kiến chính thức với chủ nhà trong buổi đón tiếp long trọng này,
một điều tôi chưa từng trải qua trong đời, nhất là với một cử tọa toàn
những bậc tiền bối, những người có trọng trách và địa vị xã hội cao.
Tôi
liếc mắt nhìn các thành viên cao niên trong đoàn và tỏ ý nhờ họ phát
biểu thay, nhưng không ai nhận. Cuối cùng tôi đành phải đứng lên bục
phát biểu ý kiến vì không thể đùn đẩy vai trò trưởng đoàn cho người
khác, mặc dù tôi cảm thấy run run, chân đứng không vững.
Cuối
cùng, khi ở trong thế bí, tôi thấy không còn cách nào tốt hơn là phải
bình tĩnh, tự tin vào chính mình. Thực ra, khi còn là sinh viên năm thứ
hai, có lần tôi tham gia cuộc thi hùng biện bằng tiếng Hoa tại một hội
trường có đến 500 - 600 người tham dự và tôi giành được giải nhất.
Nhưng lần đó tôi có thời gian chuẩn bị trước rất chu đáo và chủ động,
còn lần này tôi phải ứng khẩu, và không hề có thời gian chuẩn bị
trước.
Mở
đầu bài phát biểu tôi nói không ra lời, cổ họng như bị nghẹn lại, ấp a
ấp úng không ra ngô ra khoai gì cả. Phải mất một lúc tôi mới trấn tĩnh
được và nói năng trôi chảy hơn. Cuối cùng, tôi kết thúc bằng câu “xin
cảm ơn” trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt của cử tọa. Tôi thở phào nhẹ nhõm
vì đã thoát được một tình thế “nan giải”.
Sau
đó đoàn chúng tôi đến thăm các vị lãnh đạo của các bộ ngành theo
chương trình đã thu xếp. Các cuộc gặp lần đó rất có ích cho tôi, vì tôi
nhận được nhiều gợi ý, lời khuyên và chỉ dẫn rất có giá trị, kích
thích suy nghĩ của tôi. Chẳng hạn như câu nói của một vị lãnh đạo cao
cấp: “Các anh giống như những người mang hai dòng máu, một nửa là Đài
Loan một nửa là Thái Lan, tại sao các anh không làm chiếc cầu nối để
người Đài Loan sang đầu tư tại Thái Lan?”
Nghe
nói vậy, tôi bắt đầu phác thảo trong đầu vài nét sơ bộ của những cơ
hội kinh doanh trong tương lai nhằm vào mục tiêu là các nhà đầu tư Đài
Loan. Tôi ngồi nghe các cuộc nói chuyện chỉ với một tai, còn tai kia
dành cho tiếng nói từ trái tim mình về những ước mơ trong tương lai,
cho đến khi cuộc họp kết thúc.
Khi
có dịp thuận lợi, tôi đem những suy nghĩ của mình bàn bạc với các
thành viên trong đoàn là chúng tôi nên cùng nhau làm một điều gì đó vì
lợi ích chung trên cơ sở mối quan hệ hợp tác giữa Đài Loan và Thái Lan.
Sau
khi trở về Thái Lan, tôi tổ chức bữa cơm thân mật mời tất cả thành
viên đã tham gia đoàn đi Đài Loan đến dự, mục đích để cùng nhau tìm
phương hướng cụ thể để thực hiện những gợi ý tiếp thu được qua chuyến
đi.
*****
Tôi đề xuất thành lập công ty tư vấn đầu tư cho các nhà đầu tư Đài
Loan chưa hiểu biết gì về Thái Lan, vì đây là một dịch vụ có thể kiếm
ra tiền. Tôi cũng đề xuất mỗi thành viên nên góp vào công ty một ít
vốn, mỗi người khoảng vài chục ngàn bạt, ai có điều kiện thì dành thơi
gian tham gia giúp công ty.
Riêng
tôi, tôi sẵn sàng dùng văn phòng công ty của mình để làm trụ sở cho
công ty mới này. Làm như vậy chi phí hoạt động sẽ không bao nhiêu, chỉ
phải bỏ thêm công sức và thời gian trong giai đoạn đầu thôi. Mọi người
đều tán thành ý kiến của tôi.
Hai
tháng sau, Công ty Unicom, một công ty tư vấn đầu tư, được thành lập
và ông Thavi Mokranurak làm Tổng giám đốc, ông Joseph Han, người Đài
Loan, làm cộng tác viên tìm khách hàng. Ông Joseph cũng là cựu sinh
viên cùng trường đại học với chúng tôi.
Còn
tôi là người đứng sau hỗ trợ về mặt hậu cần. Sau ba tháng hoạt động,
đã có nhiều nhà đầu tư Đài Loan đến thuê dịch vụ tư vấn đầu tư của công
ty. Tôi nhận ra rằng Thái Lan đã trở thành địa bàn mà các nhà đầu tư
Đài Loan ngày càng quan tâm.
Nhớ
lại hai mươi năm trước đây, người Đài Loan đến Thái Lan buôn bán và
đầu tư rất thành công và trở nên giàu có giống như cách làm của người
Nhật. Lý do có thể là người dân Thái rất rộng lượng và mến khách, người
nước ngoài được đối xử bình đẳng không phân biệt với người bản xứ.
Điều quan trọng nữa là Thái Lan là quốc gia có đất đai phì nhiêu màu
mỡ, nông sản thực phẩm dồi dào, có vị trí địa lý thuận tiện trong giao
thông quốc tế. Thái Lan là một địa điểm đầu tư rất hấp dẫn nên nhiều
nhà đầu tư đã đến đây đầu tư lâu dài. Chẳng hạn, công ty Honda của Nhật
đã đầu tư sản xuất xe máy tại Thái Lan và xuất sang các nước như
Myanmar, Lào, Campuchia, Việt Nam.
Giai
đoạn đầu khi Unicom đi vào hoạt động, chúng tôi chỉ làm dịch vụ tư vấn
đầu tư cho các nhà đầu tư nước ngoài, khi họ nhờ tư vấn xây dựng nhà
máy, chúng tôi giới thiệu họ đến các khu công nghiệp tập trung như
Bang Pu, Lat Krabang… Lúc đó, tôi chưa nghĩ đến việc đầu tư xây dựng
các khu công nghiệp của riêng mình.
Thế
rồi một ý nghĩ vụt sáng trong đầu tôi khi ông Nobu Shen, một doanh
nhân, chủ nhà máy sản xuất dù, nói với tôi rằng “ Cứ ba chiếc dù làm ra
trên thế giới, thì có một chiếc làm tại Đài Loan, nếu Vikrom có khu
công nghiệp riêng thì tôi sẽ là khách hàng đầu tiên đến thuê đất và sẽ
kéo theo các nhà sản xuất dù khác đến khu công nghiệp của Vikrom, vì
chúng ta nói chuyện với nhau bằng một thứ tiếng.” Tôi cũng đang suy
nghĩ theo hướng đó, nên khi nghe ông Shen nói thế, liền đồng ý ngay, vì
tôi cũng đang tìm cách thoát khỏi công việc kinh doanh thương mại đang
gặp bế tắc.
Với
số vốn có trong tay kết hợp với các cổ đông khác tôi nghĩ mình có đủ
sức để làm, nhưng lúc đó tôi chưa hiểu đầu tư xây dựng khu công nghiệp
tập trung thì người ta phải làm thế nào, cần bao nhiêu vốn. Nhưng với
mong muốn đi tìm ngành kinh doanh mới thay cho kinh doanh thương mại,
sau khi suy nghĩ kỹ, tôi triệu tập cuộc họp của hội đồng quản trị
Unicom để đưa ra sáng kiến của mình.
Hôm
đó tất cả thành viên đều có mặt, tôi cố gắng thuyết phục mọi người
nhìn thấy cơ hội và triển vọng tốt đẹp của việc đầu tư xây dựng khu
công nghiệp vì nhu cầu của các nhà đầu tư rất lớn, trong khi công ty đã
có sẵn khách hàng và nhân lực có thể tiến hành ngay, chỉ có điều là
cần phải có thêm vốn để xây dựng cơ sở hạ tầng, bắt đầu bằng một khu
công nghiệp quy mô nhỏ trước.
Quan
sát nét mặt của các thành viên, tôi thấy họ chưa quan tâm lắm bèn
tiếp tục thuyết phục… nhưng dường như mọi người vẫn còn băn khoăn vấn
đề vốn. Một thành viên hỏi tôi: “Số vốn đầu tư cần bao nhiêu?”. Tôi trả
lời: “Chưa thể biết chính xác, còn phải nghiên cứu khả thi đã, nhưng
tôi dự kiến không quá 100 triệu bạt.” Nghe vậy, mọi người càng im lặng
hơn, không ai có ý kiến gì nữa. Tôi lo lắng bụng bảo dạ: Chắc là không
ăn thua rồi… Việc thuyết phục họ đồng ý với tôi đầu tư xây dựng khu
công nghiệp chẳng khác gì “đẩy cối đá leo dốc”.
Tôi
hiểu suy nghĩ của họ, vì 100 triệu bạt vào thời kỳ đó là số tiền rất
lớn, trong khi người nào cũng đã vào tuổi ngũ tuần, đã có vợ con và gia
đình ổn định nên không ai muốn mạo hiểm lao vào dự án đầu tư đầy rủi
ronày. Hơn nữa, vào thời kỳ đó hệ thống cơ sở hạ tầng bên ngoài các khu
công nghiệp do nhà nước đầu tư còn thiếu rất nhiều nên nhiều nhà đầu
tư càng do dự trong việc đầu tư vào khu công nghiệp. Tôi nghĩ bụng,
ngoài tôi ra, chắc khó có thể lôi kéo được người khác cùng tham gia vào
dự án này.
Cuối
cùng tôi đề nghị cuộc họp ra nghị quyết tiếp tục nghiên cứu khả thi,
và giao cho tôi tập hợp đầy đủ các số liệu và nghiên cứu kỹ địa điểm để
đưa ra cuộc họp lần sau xem xét.
Một
tháng trôi qua, tôi vẫn còn bề bộn với công việc chuẩn bị dự án, nhưng
trong đầu đã bắt đầu mường tượng ra tính khả thi của dự án này, vấn đề
là nên bắt đầu từ đâu, vì lúc đó các nhà đầu tư nước ngoài bắt đầu kéo
nhau sang Thái Lan đầu tư ngày càng nhiều.
Tôi
mời các thành viên hội đồng quản trị đến ăn trưa tại Khách sạn Siam
Intercontinental. Trước khi ăn tôi tranh thủ trình bày dự án kèm theo
các con số tính toán mà tôi đã chuẩn bị, trong đó nêu lên giai đoạn đầu
cần có vốn tự có là 25 triệu bạt và số vốn còn lại, gấp 3-4 lần số vốn
tự có, sẽ phải đi vay ngân hàng. Nghe tôi nói như vậy mọi người ngồi
ngẩn ra theo đuổi suy nghĩ riêng của mình, trên nét mặt lộ rõ thái độ
dửng dưng, thiếu tin tưởng, vì tính tổng cộng, số vốn của dự án này vẫn
vào khoảng 100 triệu bạt, trong khi chưa có gì đảm bảo dự án sẽ thành
công, và nếu thất bại thì chắc chắn họ sẽ bị nợ ngập đầu.
*****
Cuối cùng thì dự án do tôi đưa ra xem như thất bại vì các thành viên
hội đồng quản trị công ty quyết định không tham gia, mà để tôi tự làm
lấy, tuy nhiên công ty vẫn tiếp tục công việc tư vấn đầu tư như cũ và
sẽ hỗ trợ tìm kiếm các nhà đầu tư cho tôi.
Không
đầu hàng, tôi tiếp tục nuôi hy vọng để thực hiện ước mơ của mình. Tôi
đem tất cả hồ sơ dự án kèm theo các số liệu đã chuẩn bị đến gặp hai ông
Suvan Tensathit và Thavichai Amornprasert tại trụ sở chính Ngân hàng
Bangkok, là những người đã từng duyệt cho tôi vay vốn lần đầu tiên
trước đây.
Nhưng
nghe tôi trình bày xong hai vị tỏ ra không thông, có lẽ thấy lực của
tôi vẫn còn quá mỏng so với tầm cỡ của dự án này. Mặt khác, việc tôi
chuyển từ ngành buôn bán cá hộp sang đầu tư xây dựng khu công nghiệp
tập trung, một lĩnh vực đòi hỏi vốn đầu tư lớn trong khi tôi chưa hiểu
biết lại chẳng có kinh nghiệm gì là một sự quay ngoắt 180 độ và chứa
đựng rủi ro rất cao, vì vậy hai vị này không quan tâm đến dự án của
tôi.
Tôi
vẫn không từ bỏ ý định mà tiếp tục đi tìm kiếm các đồng minh và các
ngân hàng khác để thực hiện dự án này cho bằng được. Bởi tôi tin chắc
rằng Thái Lan lúc đó đã sẵn sàng để đón tiếp các nhà đầu tư nước ngoài,
đặc biệt tại các vùng ven biển phía Đông, vốn rất thích hợp cho việc
phát triển công nghiệp.
Ông
Chavalit, một cổ đông của công ty, rất tán thành với tôi trong việc cố
gắng thúc đẩy thực hiện dự án này, vì nó tỏ ra có nhiều triển vọng,
trong khi việc kinh doanh buôn bán cá hộp của công ty không lâu nữa sẽ
phải chấm dứt. Vì vậy, tôi bắt đầu đi tìm các nhà tư vấn và những cổ
đông khác có cùng chí hướng như tôi.
Tiến
sĩ Voraphat Tonakaserm, làm việc tại Ngân hàng Nông nghiệp Thái Lan,
ủng hộ ý tưởng đầu tư của tôi nên đã dẫn tôi đến gặp bà Atcharee
Visertsiri, phụ trách bộ phận kinh doanh của Ngân hàng Nông nghiệp Thái
Lan.
Sau
khi tôi trình bày dự án xây dựng khu công nghiệp nhằm thu hút các nhà
đầu tư nước ngoài vào sản xuất hàng xuất khẩu là chủ yếu, bà Atcharee
và Tiến sĩ Voraphat rất đồng tình vì dự án sẽ thu hút vốn nước ngoài
vào Thái Lan và sau đó là dòng ngoại tệ đổ vào qua hoạt động xuất khẩu.
Bà Atcharee rất quan tâm đến dự án này và nói rằng Ngân hàng Nông
nghiệp Thái Lan sẽ cho vay vốn và tham gia làm một cổ đông vì dự án này
rất có lợi cho nền kinh tế và sản xuất công nghiệp. Tôi rất mừng trước
kết quả kép này, vì vừa được vay vốn lại vừa có thêm cổ đông chiến
lược làm chỗ dựa cho dự án của mình.
Bước
kế tiếp là tìm thêm một số cổ đông tham gia điều hành công ty, theo
nguyên tắclà: mời các chuyên gia, am hiểu về từng lĩnh vực mà tôi không
nắm vững; ưu tiên cho những người đã quen biết, để dễ hợp tác với nhau
trên cơ sở hiệu quả công việc. Kết quả là tôi đã có những cổ đông chủ
chốt trong công ty, đều là những người quen biết, có chuyên môn, tuy
chưa từng làm việc với nhau nhưng độ tin cậy rất cao, như ông Chavalit
Yodmani, lo về khâu quan hệ với các cơ quan nhà nước; ông Suwat
Lippanlop phụ trách về xây dựng; chị Supalak Ampuch phụ trách tiếp thị
và quảng cáo; còn về khâu hành chánh quản trị đã có ông Prayoon Bunsung
phụ trách, người có nhiều kinh nghiệm về công việc quản lý. Tôi phân
cho mỗi vị kể trên mỗi người 5-10% cổ phần, số còn lại do tôi nắm giữ.
Thế
là kể từ đầu năm 1988 chúng tôi đã thành lập một công ty mới, có tên
là “Công ty Khu công nghiệp Bang Pakong”, do tôi làm Tổng giám đốc, với
vốn điều lệ 25 triệu bạt để thực hiện dự án đầu tiên là xây dựng một
khu công nghiệp với diện tích 300 rai (1 ha = 6 rai).
Đối
với những tay mới vào nghề như tôi và các cộng sự thì trong giai đoạn
đầu của việc xây dựng khu công nghiệp, chúng tôi chưa nghĩ đến việc
phải kéo những công ty chuyên về xây dựng các khu công nghiệp tham
gia, mà chỉ nghĩ đơn thuần là về tài chính đã có Ngân hàng Nông nghiệp
Thái Lan đứng phía sau, về khách hàng đã có công ty tư vấn Unicom lo
giúp, còn lại chỉ là vấn đề quản lý việc mua đất đai và xây dựng cơ sở
hạ tầng, mà xem ra chẳng mấy khó khăn.
Đó
là cách nhìn phiến diện, thiếu kinh nghiệm thực tế do lúc đó tay nghề
của chúng tôi còn rất non yếu, lại chủ quan tưởng là mình giỏi giang
nên cứ nhắm mắt lao vào mà không biết rằng con đường phía trước đầy rẫy
cạm bẫy, nhất là các vấn đề liên quan đến luật lệ thủ tục của nhà nước
mà trước đó chúng tôi chưa hề biết.
Tôi
cứ làm như điếc không sợ súng được một thời gian, do non kinh nghiệm
và ít tuổi đời, vừa mới lột bỏ cái vỏ bọc của một ông chủ nhỏ theo kiểu
cổ điển để chuyển sang làm nhà quản lý một công ty có tính chuyên
nghiệp theo kiểu hiện đại. Dù sao thì cái tính hăng hái tích cực vẫn có
mặt tốt là giúp tôi vượt qua khó khăn trở ngại, vì tôi luôn cho rằng
“không có việc gì khó đến mức không thể làm được”.
Nhìn
lại những ngày trước, khi có trong tay 30 triệu bạt, tôi không hiểu
sao lúc đó mình lại liều lĩnh đến mức đem tất cả số tiền tích lũy được
qua nhiều năm làm việc bằng mồ hôi nước mắt để đầu tư vào một dự án mà
mình chưa biết rõ sẽ tiến xa đến đâu. Nhưng cũng nhờ vậy mà tôi đã trở
thành một “nhà đầu tư phát triển các khu công nghiệp” kể từ ngày đó.
VIKROM KROMADIT

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét