MÙA BÃO TỐ
Con
người ta trước khi biết đứng, biết đi, biết chạy đều phải trải qua giai
đoạn “biết lẫy, biết bò” rồi mới “lò dò biết đi”. Chẳng ai sinh ra là
đã biết chạy ngay. Điều đó cũng đúng với doanh nghiệp, nó cũng phải trải
qua giai đoạn dò dẫm chập chững ban đầu trước khi đứng vững và phát
triển.
Điều
quan trọng là bạn phải có quyết tâm và lòng kiên trì, không bỏ cuộc dễ
dàng trước khó khăn; nếu không, bạn cứ phải luôn luôn quay trở lại vạch
xuất phát và như vậy cơ hội thành công sẽ ít đi, hoặc chỉ đến một cách
muộn màng.
Từ
tay không tôi đã xây dựng nên một công ty xuất nhập khẩu thực phẩm đóng
hộp hàng đầu Thái Lan chỉ trong vòng chưa đầy 10 năm. Nhưng điều đó
không có nghĩa là con đường kinh doanh của tôi chỉ trải bằng hoa hồng mà
không có chông gai.
Ngược
lại, tôi luôn gặp phải khó khăn trở ngại với nhiều hình thức khác nhau
cứ như muốn thử thách bản lĩnh và ý chí của tôi. Song, tôi không bao giờ
chùn bước trước khó khăn mà chỉ tập trung suy nghĩ tìm cách để vượt
qua. Có những vấn đề giải quyết nhanh, nhưng cũng có những vấn đề tôi
phải mất rất nhiều thời gian và nát óc suy nghĩ mới tìm được lối ra….
Dám
đương đầu với khó khăn giúp tôi có một vốn sống khá phong phú cùng với
những trải nghiệm đầy hương vị và màu sắc trong nhiều lĩnh vực và các
mối quan hệ như gia đình, học tập, bạn bè, công việc, xã hội… Nhiều lúc
tôi có cảm tưởng như mình đang đi trên một con đường quanh co khúc
khuỷu, nhiều ổ gà và hố sâu, thậm chí vực thẳm chắn ngang trước mặt...
Những
lúc như thế tôi cũng thấy nản lòng, không muốn nghĩ hay bước tiếp dù
chỉ một bước. Nhưng nhờ cái tính bướng bỉnh không bỏ cuộc giữa chừng và
một ý thức trách nhiệm cao đối với gia đình, tôi mới vượt qua khó khăn
và có được thành công như ngày hôm nay.
Trong
thời gian 7-8 năm đầu công việc kinh doanh xuất nhập khẩu tiến triển
rất tốt, tôi làm việc hăng hái suốt ngày đêm không biết mệt mỏi, nhìn
vào đâu cũng chỉ thấy toàn màu hồng. Tôi ngây ngất với bức tranh thắng
lợi tưởng tượng ra từ bối cảnh xung quanh và những cải thiện về vật chất
mới có được trong đời.
Khi
đó tôi bắt đầu nghĩ đến việc tiếp tục học để lấy bằng thạc sĩ tại
Canada nhằm nâng cao học vấn để bảo đảm một tương lai vững chắc hơn. Nếu
có thể kết hợp vừa học vừa làm tiếp thị tại Canada thì càng tốt, và sau
khi học xong tôi càng có điều kiện củng cố phát triển công ty ngày càng
lớn mạnh.
Tôi
dự định sẽ học tiếp ngành cơ khí chế tạo và kết hợp làm tiếp thị sản
phẩm cá hộp. Lúc đó tôi đã có Thiếu tướng Chavalit cùng hợp tác nên có
thể rảnh tay trong công việc quản lý công ty. Tuy vậy, tôi vẫn không
ngừng tìm kiếm thêm đồng minh để củng cố sức mạnh của công ty, vì hiểu
rõ tương lai bấp bênh của công việc làm trung gian thương mại.
Đây
là ngành kinh doanh có nhiều rủi ro, vì nhà sản xuất và người mua hàng
sẵn sàng gạt bỏ người môi giới bất cứ lúc nào khi họ có thể buôn bán
trực tiếp với nhau, như trường hợp Van Kemp Seafood đã từng làm với tôi,
vì ai cũng muốn hạ giá thành xuống mức thấp nhất và tăng lợi nhuận đến
mức cao nhất.
Tôi
luôn nhắc nhở mình nhìn đời với con mắt thực tế. “Phi thương bất phú”,
lợi nhuận vẫn luôn luôn là nhân tố quan trọng chi phối mọi việc. Dù cố
gắng làm tốt bao nhiêu, nhưng nếu không giúp nhà sản xuất và người mua
hàng kiếm được lợi nhuận, chắc chắn họ sẽ gạt vai trò trung gian của tôi
tức khắc. Do đó, dù làm bất cứ công việc gì thì “lợi ích” cũng phải là
yếu tố then chốt.
Có
lần tôi đặt mua bột sắn của ông Fu Choi, chủ nhà máy bột sắn tại tỉnh
Kanchanaburi, là cơ sở sản xuất đã có quan hệ buôn bán với tôi nhiều lần
trong việc xuất hàng sang Đài Loan, với khối lượng 300 tấn. Giá trung
bình lúc đó vào khoảng 400 bạt/hạp (một hạp = 60kg). Hai bên làm hợp
đồng mua bán theo đúng quy định. Sau đó không lâu thì bột sắn lên giá
500 bạt/hạp. Ông Fu Choi không giao hàng cho tôi như đã thỏa thuận.
Tôi
gọi điện thoại nhiều lần nhưng ông ta không trả lời, cũng không chịu
gặp mặt nói chuyện. Tôi đến tìm Fu Choi tại nhà và nhà máy đều được trả
lời là ông ta đi vắng. Dù nản lòng, nhưng tôi vẫn phải cố tìm cách để
thực hiện đơn đặt hàng đã nhận. Do đó tôi đã liên hệ với ông Suthep, chủ
nhà máy bột sắn Asia, nằm cách nhà máy của ông Fu Choi 4-5 km, để mua
hàng dù phải trả với giá 600 bạt/hạp.
Tôi
đã từng mua hàng của ông Suthep hai ba lần nên nghĩ rằng có thể tin
nhau được, nhưng đến khi nhân viên của tôi đến kiểm tra trọng lượng hàng
trước khi chất lên tàu mới phát hiện các bao tải đáng lẽ phải có trọng
lượng 50,3 kg thì thực tế chỉ cân nặng có 44-45 kg một bao. Lúc đó hàng
đã được chất lên tàu đủ trọng tải nên không thể bổ sung thêm trọng lượng
bị thiếu. Tôi rất sửng sốt trước sự gian lận của người bạn hàng và
choáng váng trước tình cảnh họa vô đơn chí này.
Thực
ra ông Suthep cũng là người cùng quê Kanchanaburi, tôi không ngờ ông ta
lại cho tôi một vố đau như vậy. Chẳng khác nào “tránh vỏ dưa gặp vỏ
dừa”, tôi vừa bị lỗ vốn do nhà cung cấp thất hứa vừa phải đi tìm nhà
cung cấp mới với giá mua cao hơn để giao hàng đúng hạn, nhưng lại gặp
phải kẻ buôn gian bán lận.
Sau
vụ này tôi không làm ăn với hai nhà máy đó nữa. Về sau, nhà máy tại
Kanchanaburi bị thua lỗ phải đóng cửa, còn nhà máy Asia thì dẫm chân tại
chỗ không phát triển lên được, có thể đó là hậu quả của lối làm ăn chụp
giật, thiếu chữ tín nên không thể tiến xa. Sau này tôi nghe tin nhà máy
đó được bán cho chủ khác.
*****
Con người ta trước khi biết đứng, biết đi, biết chạy đều phải trải
qua giai đoạn “biết lẫy, biết bò” rồi mới “lò dò biết đi”. Chẳng ai
sinh ra là đã biết chạy ngay. Điều đó cũng đúng với doanh nghiệp, nó
cũng phải trải qua giai đoạn dò dẫm chập chững ban đầu trước khi đứng
vững và phát triển.
Điều
quan trọng là bạn phải có quyết tâm và lòng kiên trì, không bỏ cuộc dễ
dàng trước khó khăn; nếu không, bạn cứ phải luôn luôn quay trở lại
vạch xuất phát và như vậy cơ hội thành công sẽ ít đi, hoặc chỉ đến một
cách muộn màng.
Không
lâu sau, ông Montri Silverman, bạn hàng lâu năm của tôi tại San Diego,
Mỹ thông báo một tin không vui, rằng toàn bộ lô hàng cá ngừ hộp, gồm 2
con-ten-nơ trị giá 134.000 USD, mà tôi chuyển giao cho khách hàng
Safer Hargas tại Halifax, Canada đã bị Cục Hải sản nước này bắt trả về
vì có mùi không bình thường. Các nhân viên Canada không quen với mùi cá
ngừ của Thái Lan chăng?
Tôi
còn nhớ lô hàng đó tôi đặt mua của nhà máy cá hộp Yuco tại Paknam, nên
vội liên hệ với nhà máy này để báo tin. Nhưng không hiểu vì họ sợ phải
đền bù thiệt hại, hay do nhà máy đang bị khốn đốn không có tiền đền
bù, nên họ đóng cửa luôn.
Nghe
tin tôi giật mình, không biết phải bắt đền ai, lại còn phải tìm nguồn
tài chính để đền bù thiệt hại cho khách hàng, cộng với cước phí chuyên
chở hàng bị trả về, tiền lưu kho và nhiều chi phí khác nữa, tổng cộng
lại thành một khoản chi phí khá lớn. Sự cố này làm cho tôi tối tăm mặt
mũi như đang đi giữa cơn bão.
Khi
hàng được chở về nước, tôi vội tìm biện pháp khắc phục hậu quả bằng
cách cho thêm dầu thực vật để khử mùi và thay vỏ hộp mới tại nhà máy
Unicord, sau đó xuất sang Israel và các nước Trung Đông nhờ sự giúp đỡ
của hai người bạn người Đài Loan là Rony Lee và Pang. Nhưng do phải mất
thêm chi phí đóng hộp mới và vận chuyển nên việc bán lô hàng này vẫn
bị lỗ nặng. Trong năm đó, cả hai mặt hàng cá hộp và bột sắn làm tôi lỗ
đến 8 triệu bạt. Hậu quả là tôi phải tạm gác lại ước mơ đi học tiếp tại
Canada.
Chuyện
làm ăn thua lỗ kể ra cũng còn chịu đựng được, chứ chuyện trục trặc
trong gia đình mới làm cho người ta nhức nhối, nhất là với vai trò anh
cả trong gia đình như tôi. Không lâu sau khi tôi gặp trắc trở trong
kinh doanh, gia đình tôi nổ ra một vụ xung đột đầy bi kịch giữa bố tôi
và Vithit, em trai thứ tư của tôi.
Do
sự tức giận bị dồn nén lâu ngày xuất phát từ mối bất hòa và cãi cọ
triền miên giữa bố mẹ tôi, cộng thêm áp lực công việc đã khiến hai bố
con cãi cọ gay gắt đến mức mất tự chủ dẫn đến việc hai người đánh nhau
và kết thúc bằng việc bố tôi rút súng bắn thẳng vào đầu Vithit. Viên
đạn xuyên vào trán chui qua gáy làm Vithit suýt chết, phải nằm điều trị
lâu dài tại bệnh viện Paulo, Bangkok (chuyện này tôi đã kể tỉ mỉ trong
cuốn “Hãy làm người tốt: Giấc mơ và tuổi thơ”).
Lúc
này tôi như một người bị thất sủng, cả về công việc làm ăn lẫn gánh
nặng gia đình, làm cho nguồn tài chính tích lũy qua nhiều năm của tôi
không những bị cạn kiệt mà còn mang thêm nợ mới nữa.
Thế
nhưng công việc kinh doanh vẫn cứ tiếp tục, còn việc gia đình thì đến
lúc này mẹ tôi đành phải ly dị bố tôi và kéo các em tôi cùng gia đình
chúng đến ở cùng với tôi tại Bangkok, tổng cộng 10 người. Ngôi nhà kiêm
văn phòng công ty của tôi vốn đã nhỏ lại càng nhỏ hơn.
Mẹ
tôi được chia tài sản sau ly hôn 800.000 bạt, trong đó bà dành 500.000
bạt trả viện phí cho Vithit, số còn lại bà đem sửa sang chiếc xe tải
10 bánh làm phương tiện chở nước khoáng bán để lấy tiền nuôi gia đình.
Cũng may là tôi còn tiền vay của ngân hàng và các nguồn vay khác nên
vẫn có thể dựa vào đó để cưu mang cả gia đình sống qua ngày, với mức
chi tiêu hết sức dè xẻn.
Mặc
dù trong tình cảnh khó khăn như vậy, tôi vẫn rất coi trọng việc giúp
đỡ các em tôi học hành, vì tôi nghĩ rằng gieo trồng vào giáo dục sẽ đem
lại thu hoạch cả đời. Nếu không đầu tư cho các em học hành đến nơi đến
chốn thì chúng không thể tiến xa được. Khi có kiến thức, chúng sẽ tự
lo cho bản thân mà không còn là gánh nặng của gia đình nữa. Do vậy, em
nào đang tuổi học, tôi lo cho ăn học đến cùng, đứa nào đã lớn và ít học
thì cho học bổ túc, vừa học vừa làm để phụ giúp gia đình.
Lúc
đó Công ty V&K của tôi cũng có nhiều việc có thể giao cho các em
tôi làm. Chúng tích cực tham gia mỗi người một tay mà không kêu ca phàn
nàn gì. Kể ra, sự cố “tan nhà nát cửa” do cha mẹ ly dị cũng có mặt
tích cực là anh em chúng tôi đùm bọc gắn bó với nhau nhiều hơn dưới một
mái nhà cùng với mẹ tôi tại Soi 20 Sukhumvit, Bangkok.
*****
Do nhân khẩu trong nhà quá đông nên tôi đã thuê thêm phòng của chủ
nhà ở phía sau là bà Nitvimôn để chuyển bớt các em tôi sang đó. Vợ
chồng Vithit và con gái ở một phòng, phòng còn lại dành cho 3-4 đứa em
khác của tôi ở.
Hai
năm sau, tôi thuê thêm một căn nhà phố hai tầng, tầng trên cho các em
tôi ở, tầng dưới dùng làm nhà kho và phòng thí nghiệm đồ hộp. Như vậy,
cuộc sống của gia đình tôi tạm ổn.
Có
thể nói thời gian kể trên là giai đoạn có nhiều bão tố dồn dập tấn
công vào tôi một cách không thương tiếc, cứ như muốn thử thách xem
quyết tâm và sự bền bỉ của tôi lớn đến đâu.
Lần
đó, có hai chiếc tàu chở cá ngừ tươi mà ông Damri, chủ công ty
Unicord, đã thỏa thuận mua với giá 800 USD một tấn, tổng cộng 4.000
tấn, cập bến sông Chaopraya. Nhưng chờ mãi ông Damri vẫn không chịu mở
L/C. Khi đó giá cá ngừ tươi trên thị trường giảm xuống chỉ còn 600
USD/tấn nên ông Bernard, người Pháp, đại diện cho nhà cung cấp cá ngừ,
phải bay sang Bangkok để giải quyết nhưng ông Damri vẫn không chịu đến
nhận hàng.
Nếu
không dỡ hàng mà cứ để cá trên tàu thêm ngày nào thì chi phí và tổn
thất sẽ tăng lên ngày đó, do vậy cuối cùng ông Bernard đành chịu lỗ
vốn, giảm giá bán xuống chỉ còn hơn 600 USD một tấn. Phần tôi là người
làm trung gian môi giới, trước tình hình bạn hàng bị bắt chẹt như thế,
tôi không nỡ lấy tiền hoa hồng của khách, ngoài ra cũng phải chịu một
phần chi phí liên quan. May mà còn tiền dự trữ vay từ ngân hàng nên tôi
trang trải được, nếu không sẽ rất gay go. Từ đó, tôi phải thận trọng
hơn nhiều trong việc mua bán cá ngừ hộp.
Dạo
đó đúng là tôi gặp hạn nặng, liên tục những chuyện không may xảy ra.
Nếu là người yếu đuối, mê tín dị đoan, chắc tôi phải đi xem bói, hay ăn
chay niệm phật để giải hạn, nhưng tôi chỉ nghĩ đến các nguyên nhân chủ
quan như là “sự thiếu thận trọng” của mình trong làm ăn, hay chưa có
phương pháp đúng đắn để giải quyết các vấn đề nảy sinh nên đã dẫn đến
bị thua lỗ nặng nề như vậy.
Đối
với tôi, vấn đề khó nhất trong đời là vấn đề “gia đình”. Tôi đã nhìn
thấy trước sớm muộn cũng sẽ nổ ra xung đột giữa bố và các em tôi, thế
mà tôi đã không làm được gì để ngăn chặn. Tôi thấy mình có lỗi trong
việc để xảy ra tấn bi kịch trong gia đình. Tôi tự hỏi để đi đến đích
cuộc đời, con đường phía trước còn dài đến đâu, phải mất thêm bao nhiêu
thời gian và sức lực nữa vì tôi đã cảm thấy mệt mỏi, cạn kiệt sức lực.
Mọi nỗ lực của tôi giống như đổ nước vào chum thủng đáy vậy. Nhưng
rồi tôi lại nghĩ thua keo này bày keo khác, trong một cuộc chiến không
chỉ có một bên bị thua mãi. Thua một trận không có nghĩa là thua cả
cuộc chiến.
Thực
ra trong giai đoạn khó khăn này, khi công ty bị thua lỗ nặng, nhiều
người khuyên tôi nên giải thể công ty rồi tìm địa điểm khác để thành
lập công ty mới, vì công nợ của công ty không hoàn toàn là trách nhiệm
cá nhân, mà dựa trên “trách nhiệm hữu hạn” của công ty. Từ xưa đến nay
đã có nhiều nhà quản lý vô trách nhiệm dùng cách này để trốn nợ, trốn
trách nhiệm, rồi sau đó lập công ty mới, dùng tên mới, bình mới nhưng
rượu cũ.
Tôi
từ chối tất cả những lời khuyên đó, vì cho rằng làm như vậy là không
đứng đắn. Khi gặp vấn đề chúng ta phải đương đầu với nó, phải dám chịu
trách nhiệm, có bản lĩnh của người quân tử, trung thành với sự nghiệp
mà chúng ta đã gây dựng nên, vì xét cho cùng sự nghiệp tốt xấu là do
chính chúng ta tạo ra.
Tôi
tin rằng tương lai của mỗi người do chính họ quyết định. Nếu nhìn lại
từ thời cổ xưa hàng chục ngàn năm về trước, khi trái đất vẫn còn hoang
sơ, chỉ có rừng rú bao phủ, tất cả những thứ văn minh hay suy tàn mà
chúng ta nhìn thấy ngày nay đều do bàn tay con người dựng nên hay tàn
phá mà ra. Vì vậy, mọi thứ trên đời dù là hiện tại hay tương lai, phần
lớn đều do con người quyết định. Nếu chúng ta chỉ nghĩ và làm những
điều tốt đẹp thì thế giới này sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
Trong
cuộc sống, tôi luôn tin tưởng và làm theo lẽ phải, tin vào sự thật và
công lý, vì đó là những điều tồn tại vĩnh viễn, dù chúng ta có từ giã
cõi đời thì sự thật vẫn tồn tại mãi mãi. Mỗi chúng ta là người biết rõ
nhất điều mình đã làm, dù thế nào đi nữa chúng ta cũng không thể trốn
tránh được sự thật và lương tâm của mình. Do vậy, tôi quyết tâm làm
việc để trả nợ và thể hiện trách nhiệm trong hoạt động kinh doanh của
mình. Muốn được người khác tôn trọng, trước hết chúng ta phải biết tự
trọng, và phải là người tốt đích thực.
VIKROM KROMADIT

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét