BÌNH MINH
Chim không có cánh không thể bay cao, người không có bạn không thể tiến xa. Tôi luôn coi trọng xây dựng mối quan hệ rộng với mọi người.
Đặc
biệt, trong kinh doanh bạn càng cần phải có nhiều bạn bè, những người
quen biết và những người cùng hội cùng thuyền để nương tựa, giúp đỡ lẫn
nhau. Tuy nhiên, tôi chỉ kết bạn với những người tốt, trung thực và công
bằng.
Người
đầu tiên giúp tôi nhận ra giá trị của việc có mối quan hệ rộng là ông
Shau, Giám đốc Công ty RaCha-Churot. Lần đầu tôi biết ông Shau là khi
tôi đến liên hệ với ông để bán dây mạ thép và máy tiện, lúc đó tôi đang
là sinh viên năm thứ ba của trường Đại học Đài Loan, và tôi giữ quan hệ
với ông từ đó. Ông Shau là người cùng lứa tuổi với bố tôi, vui tính và
thường truyền cho tôi kinh nghiệm làm ăn của ông. Tôi thực sự cầu thị,
chịu khó lắng nghe để tích lũy kinh nghiệm sống cho mình.
Một
buổi chiều vào năm 1978, ông Shau mời tôi đến ăn cơm tại nhà riêng của
ông ở Soi 31 Sukhumvit. Thế là tôi có dịp làm quen với anh George Lin,
con trai ông chủ Công ty Racha- Churot tại Đài Loan. Anh George Lin hơn
tôi 6 tuổi. Lúc đó anh mới thành lập Công ty Lin Bros để xuất hàng châu Á
sang thị trường Mỹ và đang tìm kiếm các mặt hàng thực phẩm đóng hộp và
một số hàng khác của Thái Lan.
Qua
câu chuyện, George cho biết anh đang quan tâm tìm hiểu sản phẩm cá ngừ
đóng hộp. Lập tức tôi nghĩ đến cơ hội hợp tác với anh, mặc dù lúc đó tôi
chưa hề biết mô tê gì về loại cá này, thậm chí còn nhầm nó với loại cá
thu mà tôi thường ăn hàng ngày. Đây là điểm xuất phát của việc mở ra cơ
hội kinh doanh thực sự mà sau đó đã dẫn đến những thành công trong lĩnh
vực kinh doanh khác và làm cho tôi có thể hãnh diện với mọi người trong
tương lai.
Sau
buổi tối hôm đó, tôi bắt đầu sục sạo tìm kiếm tài liệu về cá ngừ và
phát hiện ra rằng ở Vịnh Thái Lan, có loại cá ngừ có thể chế biến làm cá
hộp nhưng chưa có ai xuất khẩu sang Mỹ cả. Tôi tranh thủ liên hệ với
Công ty Kiet-pha, một công ty mới chuyển sang sản xuất cá mồi đóng hộp.
Ông
Kieti Chaisathavornvong là một người Hoa, nói tiếng Thái còn chưa sõi,
nhưng ông là một doanh nhân có tấm lòng rộng lượng, thương người, luôn
giúp đỡ những người trẻ tuổi mới vào nghề như tôi. Sau khi tôi nói ý
định xuất hàng sang Mỹ, ông ủng hộ ngay.
Sau
đó, tôi bắt đầu hợp tác với anh George để xuất hàng sang thị trường Mỹ,
nơi tôi chưa hề bước chân đến. Đồng thời tôi cũng bắt đầu học lại và
nâng cao trình độ tiếng Anh vốn rất yếu của mình, nhất là viết lách để
có thể trao đổi thư tín thương mại với anh George. Lúc đầu, tôi gặp khó
khăn vì tôi chỉ hiểu được 70% nội dung trao đổi.
Sau
một thời gian tôi tiến bộ và tự tin hơn trong giao tiếp bằng tiếng Anh,
nhưng nói khá chật vật vì tôi thường nghĩ bằng tiếng Thái trước rồi mới
dịch trong đầu sang tiếng Anh. Nhưng tôi không ngại việc tự rèn luyện,
không ngừng cải thiện khả năng giao dịch bằng tiếng Anh của mình. Một
kết quả trông thấy là tôi đã tự liên hệ và xin được giấy phép nhập khẩu
FCE của Cục Thực phẩm và Dược phẩm Mỹ trong thời gian ba tháng, có thể
nói đây là giấy phép đầu tiên cấp cho một nhà máy sản xuất cá ngừ đóng
hộp của Thái Lan.
Sau
đó lô hàng cá ngừ đầu tiên gồm 48 thùng chứa trong một con-ten-nơ do
nhà máy Kiet-pha sản xuất đã được xuất sang Mỹ theo đơn đặt hàng của
công ty Lin Bros. Đó là vào đầu năm 1979, thời kỳ mở đầu việc xuất khẩu
cá ngừ đóng hộp của Thái Lan sang Mỹ. Nhờ có anh George giúp đỡ mọi mặt
trong việc tiếp cận thị trường Mỹ nên tôi không phải mò mẫm từ số không.
Điều đó chứng tỏ tôi đã đi đúng đường và hy vọng sẽ còn có cơ hội mở
rộng kinh doanh sang thị trường Mỹ trong tương lai.
*****
Tôi
tiến hành song song việc xuất khẩu hai mặt hàng bột sắn và cá ngừ hộp
cùng một lúc nên dần dần thấy dễ thở hơn sau một thời gian dài hụt hơi
choáng váng như sắp té khỏi lưng ngựa. Tuy nhiên tôi vẫn không yên tâm.
Sau
khi xuất được lô hàng 50 tấn bột sắn đầu tiên, tôi lại đi tìm nguồn ở
Đài Loan xem còn khách hàng nào có nhu cầu nữa hay không. Trong khi tìm
hiểu với công ty hàng hải Thái Lan, tôi biết rằng số lượng bột sắn
Thái Lan xuất sang Đài Loan vẫn còn rất khiêm tốn, và chỉ mới bắt đầu
gần đây.
Tôi
tìm thấy tên ông Lin Nan Sun, chủ nhà máy BaeSe tại Đài Nam, là khách
hàng nhập bột sắn của Thái Lan. Tôi gọi điện thoại cho ông Lin ngay lập
tức. Ông Lin là người Đài Loan chính gốc nên nói tiếng Hoa phổ thông
không được sõi, vì thế chúng tôi không hiểu nhau được nhiều qua điện
thoại.
Tuy
nhiên, tôi đánh liều mua vé máy bay sang Đài Loan để gặp trực tiếp ông
ấy. Điều đó cũng hợp lẽ, vì theo truyền thống buôn bán của người Hoa,
việc gặp mặt trực tiếp thay vì chỉ liên lạc qua điện thoại hay thư tín
làm cho việc thiết lập quan hệ và mua bán trở nên dễ dàng hơn.
Nhà
ông Lin nằm ngay mặt tiền một con phố. Phía sau nhà ông dùng làm văn
phòng và nhà xưởng. Ông không ngờ tôi lại đột ngột đứng trước nhà ông
gõ cửa. Là một doanh nhân hiền lành gốc nông dân nên ông rất cảm động
khi tôi cất công bay từ Thái Lan sang và đã đón tiếp tôi rất niềm nở.
Ông bà Lin còn mời tôi ở lại dùng cơm với gia đình. Cuộc gặp diễn ra
suôn sẻ, báo hiệu cho một mối quan hệ mới tốt đẹp.
Trong
khi ăn, tôi tranh thủ giới thiệu về bản thân và trình bày kỹ về sản
phẩm bột sắn của mình. Kết quả là ông Lin đặt mua 100 tấn bột sắn. Đây
là một tấm vé nữa để đi vào cuộc kinh doanh lớn của đời tôi, cả về số
lượng lẫn giá trị. Có thể coi đó là một bước ngoặt dẫn tôi đến thành
công sau này.
Tôi
và ông Lin giữ quan hệ chặt chẽ với nhau. Tôi nhận được đơn đặt hàng
của ông đều đặn, có chuyến 50 tấn, có chuyến 200 tấn. Qua đó lòng tin
lẫn nhau ngày càng được củng cố vì tôi thường xuyên xuống nhà máy sản
xuất để kiểm tra chất lượng, bảo đảm đúng yêu cầu của nhà máy sản xuất
bên Đài Loan. Có lần tôi nhận được đơn đặt hàng 300 tấn, là một khối
lượng khá lớn đến nỗi nhà máy do dự, hỏi lại có chắc là có đơn đặt hàng
với số lượng lớn như vậy không.
Một
buổi sáng, ông Chuan, chủ nhà máy bột sắn Khou-Xang-ya, đến gặp tôi
tại nhà ở Soi 20 đường Sukhumvit và hỏi rằng bao giờ tôi nhận được L/C
(Letter of Credit - Thư tín dụng), vì ông cần nắm chắc trước khi bắt
tay vào sản xuất, nhưng tôi ngại rằng nếu chờ L/C thì có thể giao hàng
không kịp theo thời hạn của khách hàng.
Ông
Chuan yêu cầu tôi đặt cọc trước 500.000 bạt. Khi nghe số tiền này, tôi
giật bắn lên. Chưa kịp trấn tĩnh, ông đã hỏi dồn tiếp nhà tôi đang ở
có phải của tôi hay không. Khi nghe trả lời đây là nhà tôi thuê, ông
lại hỏi tiếp về thân thế gia đình tôi. Tôi thấy khó chịu trước câu hỏi
này.
Nhìn
từ phía đối diện của chiếc bàn, tôi nhận thấy nét lo âu trên gương mặt
ông Chuan. Vì sau khi đóng bột vào bao tải mang nhãn hiệu V&K, nếu
sau đó tôi lại không mua nữa mà phải đem bán cho người khác, ông phải
thay bao tải làm tăng chi phí sản xuất. Nhưng nếu tôi không trả lời,
chắc ông sẽ không dám liều sống chết với tôi và tôi không thể nào
chuyển hàng cho khách hàng ở Đài Loan đúng hạn.
Sau
khi tôi nói về thân thế gia đình của mình, ông Chuan thuyết phục tôi
dẫn ông đến gặp bố tôi tại tỉnh Kanchanaburi, mặc dù tôi tìm cách thoái
thác vì thấy hậu quả tiêu cực nếu tôi quay lại gặp cha mình. Nhưng
cuối cùng tôi đành phải nhận lời ông Chuan sau khi ông gợi ý rằng nếu
tôi dẫn ông đến gặp bố tôi để ông yên tâm tiếp tục làm ăn với tôi, ông
sẽ không đòi tôi đưa tiền đặt cọc nữa.
Tôi
buộc lòng dẫn ông Chuan đi gặp bố. Tôi và ông Chuan đi bằng chiếc xe
Mercedes cũ kỹ của ông do tôi lái. Đến nơi, ông hơi bất ngờ thấy ngôi
nhà khang trang nằm bên đường cái quan, sân nhà lát gách hoa của Ý, mà
thời đó ít nhà có được, nhất là ở vùng quê tỉnh lẻ. Bất ngờ hơn nữa là
thái độ đón tiếp rất lạnh nhạt của bố tôi. Bố tôi nói ngay với ông
Chuan trước mặt tôi: “Con cái khi đã lớn khôn rồi tốt nhất là sống tự
lập, tự lo liệu lấy,không nên làm phiền cha mẹ!”
Tôi
cảm thấy ê mặt, đứng ngồi không yên, tự nhủ mọi chuyện đi đến thất bại
như suy đoán ban đầu, vì từ câu nói đến giọng điệu của bố tôi đều cho
thấy ông không hề có chút thông cảm hay nhiệt tình giúp đỡ tôi.
Tôi
muốn bỏ đi ngay lúc đó, nhưng ông Chuan vẫn tỏ ra vui vẻ, kiên trì.
Ông lấy bao thuốc lá ra mời bố tôi và châm lửa hút, thả khói phì phèo.
Ông nói chuyện với bố tôi như không có chuyện gì xảy ra. Ông dùng những
lời lẽ ngọt ngào của một nhà kinh doanh lõi đời để ca tụng và thuyết
phục bố tôi.
*****
Chẳng
mấy chốc, nét mặt cau có, bất cần của bố tôi bắt đầu dịu xuống. Ông tỏ
ra quan tâm hơn đến ông khách mới đến và lắng nghe ông Chuan nói: “Ông
thật có phúc khi có cậu con trai chịu khó làm ăn, vừa có học thức vừa
giỏi kinh doanh, ông không ủng hộ con mình thì ủng hộ ai?”
Câu nói này làm bố tôi xiêu lòng, có thể vì thấy ông Chuan có lý. Lẽ ra bố tôi phải tự hào về tôi mới phải.
Cuối
cùng bố tôi bị ông Chuan thuyết phục đồng ý tạm ứng tiền đặt cọc
500.000 bạt cho tôi. Nghĩ lại chuyện này, tôi thấy ông Chuan quả là một
doanh nhân khó lường, vì lúc đầu ông nói rằng nếu tôi chịu dẫn ông
đến cho biết cơ ngơi nhà bố tôi, ông sẽ không bắt tôi đặt tiền cọc nữa.
Số tiền này cộng với lãi, tôi đã hoàn trả bố tôi sau khi bán được lô
hàng sau đó một tháng. Đây là khoản tiền vay đầu tiên và cuối cùng mà
tôi vay của bố trong việc kinh doanh của mình.
Một
hệ quả tích cực của việc bán được lô hàng bột sắn lớn lần đó là tôi có
dịp mở tín dụng với Chi nhánh Siam Square của Ngân hàng Bangkok. Tôi
đã mở L/C ba, bốn lần với ngân hàng này để bán bột sắn. Khi tôi đến gặp
bà Atcharya, Giám đốc chi nhánh, bà đã đồng ý cho cấp cho tôi khoản
tín dụng 1,5 triệu bạt sau khi cho người đến công ty tôi để kiểm tra
tình hình hoạt động. Khi đó tôi đã tuyển thêm hai nhân viên làm việc
tại công ty.
Tôi
nói chuyện với Suwan, người đại diện chi nhánh ngân hàng đến kiểm tra,
về công việc xuất hàng nông sản của tôi sang Đài Loan và Hồng Kông và
mối quan hệ của tôi với khách hàng tại Đài Loan kể từ thời tôi học đại
học. Qua cuộc nói chuyện hôm đó, tôi nhận ra rằng Ngân hàng Bangkok
đang có chủ trương thúc đẩy xuất khẩu nhằm thu hút ngoại tệ về Thái
Lan, đặc biệt là đồng đô la Mỹ.
Theo
đó, nhà xuất khẩu có thể vay tín dụng dựa vào L/C để bảo lãnh với lãi
suất 7% theo quy định của Ngân hàng Trung ương Thái Lan mà không cần có
người bảo lãnh hay tài sản nào khác làm vật thế chấp. Khi đó tôi chẳng
có tài sản gì để thế chấp nếu ngân hàng yêu cầu.
Thông
tin do anh Suwan cung cấp làm tôi mừng rỡ, vì nhìn thấy cơ hội mở rộng
kinh doanh trong tương lai. Từ nay tôi có thể kinh doanh linh hoạt hơn
bằng cách vay tiền ngân hàng mà không cần chạy vạy vay tiền của từng
cá nhân nữa. Nhờ đó, cơ hội mở rộng làm ăn cũng sẽ đến.
Vay
vốn ngân hàng chắc chắn tốt hơn vay tiền ngoài hệ thống tín dụng, vì
họ hoạt động theo luật định, có chuẩn mực rõ ràng và bạn không phải áy
náy với tâm trạng mang ơn của con nợ khi vay tiền của cá nhân. Chiều
hôm đó tôi ngồi chơi trước sân nhà với chú nai con yêu thích của mình
với tâm trạng phấn khích, tưởng tượng ra những cơ hội làm ăn lớn sắp
đến, dù khi đó ngân hàng vẫn chưa phê duyệt khoản tín dụng của tôi.
Biết làm thế nào được khi mà cái chất mơ mộng đã ăn sâu vào ADN của tôi
mất rồi.
Tôi
bắt tay ngay vào việc trang trí lại ngôi nhà vừa là văn phòng vừa là
nhà ở của mình để đón nhận công việc kinh doanh sắp mở rộng. Tôi biến
nhà bếp ở tầng dưới, rộng gần 10 mét vuông, thành phòng làm việc riêng
và mua thêm bàn ghế cho bốn nhân viên , rồi bàn tiếp tân và ghế ngồi để
tiếp cùng lúc ba người khách. Tôi cũng trang bị máy đánh chữ điện tử
hiệu Olympia cho nhân viên để họ đánh văn bản cho đẹp hơn, riêng tôi
vẫn dùng máy đánh chữ xách tay cũ mang theo người.
Trong
khi chờ đợi Ngân hàng Bangkok phê duyệt tín dụng, tôi lập kế hoạch hợp
tác đầu tư với nhà máy bột sắn Chayawat tại tỉnh Chonburi, có công
suất gần 2.000 tấn. Tôi rất hợp tính với anh Chuchat, tức Prachan, chủ
nhà máy. Anh Prachan rất quan tâm đến kế hoạch của tôi vì hai bên cùng
có lợi.
Anh
còn mời người anh rể tên là Tong, cũng có một nhà máy chế biến bột sắn
tại tỉnh Rayong cùng tham gia. Ba người chúng tôi đồng ý chung vốn
thành lập công ty xuất khẩu bột sắn với tên là Siam Tapioca để khi tôi
có khách hàng, chúng tôi sẽ lấy sản phẩm từ hai nhà máy này mà không
phải vướng chuyện tiền nong như khi mua từ các nhà máy khác trước đây.
Nhưng
sau khi hoạt động một thời gian tôi nhận thấy việc để anh Tong tham
gia góp vốn tỏ ra không ổn, có thể dẫn đến nhiều hậu quả bất lợi về
sau. Điều này có thể là dobản năng kinh doanh hình thành từ nhỏ mách
bảo tôi rằng nên rút lui làm kinh doanh độc lập hơn là liên doanh với
đối tác mà mình chưa đủ tin cậy và không dám chắc về thiện chí và sự
sòng phẳng của họ. Bài học trong việc chọn đối tác làm ăn là không nên
vội vàng hay bỏ qua một số cá tính của đối tác.
Tôi
vẫn nhớ rõ cảm giác hôm Ngân hàng Bangkok cấp cho tôi khoản tín dụng
1,5 triệu bạt, với điều kiện mỗi lần vay phải có L/C làm bảo lãnh,
khoản vay không vượt quá 70% L/C và phải chịu lãi suất 7%. Khỏi phải
nói tôi vui mừng đến mức nào. Từ nay tôi đã có nguồn vốn riêng, tôi
được tiếp thêm tinh thần và nguồn lực để tiến về phía trước mà không
còn phải băn khoăn lo lắng như trước. Tôi bắt đầu mơ tưởng đến việc đi
học trở lại, là điều tôi vẫn hằng ấp ủ bấy lâu nay. Lúc đó tôi vẫn còn
trẻ, mới chỉ 26 tuổi đời, vẫn chưa quá muộn để học tiếp.
Tối
hôm đó tôi đưa Kelly, cô bạn gái người Đài Loan vừa từ Đài Loan sang
thăm tôi, và Viboon, em trai tôi đến hiệu ăn Sifa, đối diện Soi 20
Sukhumvit. Đây là bữa ăn ngon nhất đối với tôi, cùng với những cốc bia
mát dịu trong sự hân hoan mừng sự thành công của thương vụ đầu tiên
trong cuộc đời tôi, sau một quá trình khởi nghiệp gian nan từ con số
không.
Tôi
thầm cám ơn cái chất kiên trì phấn đấu trong con người tôi, một tố
chất quan trọng dẫn đến thành công hôm nay. Nhờ kiên trì mà tôi đã
không chùn bước dù có gặp khó khăn gian khổ đến đâu. Tôi tin rằng rồi
có ngày mây đen sẽ trôi qua và trời lại sáng. May mắn chỉ dành cho
những ai có đủ kiên trì chờ đợi.
Điều
quan trọng là suốt trong thời gian qua, dù có gặp khó khăn trở ngại
đến đâu, tôi vẫn luôn tin tưởng vào sự chính trực, đạo đức và đạo lý.
Tôi không bao giờ gian lận, ức hiếp hay làm điều xấu với ai. Tôi luôn
tin rằng bất cứ ai có suy nghĩ đúng, làm điều tốt và quyết tâm cao,
cuối cùng sẽ gặt hái được kết quả tốt, chỉ có điều là kết quả đó đến
nhanh hay chậm mà thôi.
Đối
với tôi, định nghĩa về “sự thành đạt” không nhất thiết phải đồng nghĩa
với việc có nhiều tiền, không nhất thiết cứ phải giàu có như các tỷ
phú. Tôi chỉ cần không bị túng thiếu như thời gian vừa qua, có đủ thu
nhập để duy trì hoạt động của công ty, có đủ tiền để đi học tiếp và có
chút ít dự trữ phòng khi ốm đau hay gặp tai nạn. Như thế là đủ đối với
tôi.
Thật
tình tôi không phải là người tham lam, mà là người có lý trí. Ngoài
ra, tôi là đứa biết sống tiết kiệm từ nhỏ. Tôi xem việc xây dựng một
cuộc sống ốn định và vững chắc là niềm hạnh phúc trong đời. Điều đó tôi
học được từ mẹ tôi, một người không bao giờ chi tiêu hoang phí. Nhờ
tiết kiệm mà bà đủ sức nuôi nấng cả gia đình tôi. Đó là nền tảng mà tôi
duy trì từ nhỏ cho đến tận bây giờ. Nó giúp tôi luôn có một cuộc sống
ổn định, vững vàng.
Và đó là giai đoạn học hỏi và phấn đấu trong ba năm đầu tiên sau khi tôi rời trường đại học.
VIKROM KROMADIT

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét