CÔNG VIỆC KHÓ KHĂN NHẤT
Việc
thường xuyên chu du khắp nơi trong hơn 30 năm qua, kể từ khi rời trường
đại học cho đến khi trở thành một doanh nhân thực thụ như ngày nay, đã
giúp tôi rất nhiều trong việc không ngừng phát triển kinh doanh.
Từ
mảnh đất chưa đầy 50 ha vào năm 1988 của khu công nghiệp Bang Pakong
I, đến năm 2009, sau đúng 20 năm, tôi đã phát triển được hơn 5.000 ha
diện tích khu công nghiệp, không kể khu đất dự trữ hơn 1.600 ha nữa
đang được triển khai, nghĩa là tăng hơn 130 lần so với miếng đất đầu
tiên, tạo việc làm cho gần 200.000 người, bảo vệ tốt môi trường, không
gây ô nhiễm cho các khu dân cư xung quanh. Đó là điều khiến tôi rất tự
hào, và tôi cũng muốn mọi nhân viên trong Amata có cùng suy nghĩ như
thế.
Có
lần trong cuộc họp giao ban hàng tuần của công ty, tôi có nói với ông
Chavalit và các nhà quản lý công ty rằng họ đáng được thưởng huân
chương vì những đóng góp cho xã hội như tạo việc làm và bảo vệ môi
trường. Mọi người tươi cười tỏ ý hài lòng. Tôi nói điều này không phải
vì muốn khoe khoang thành tích, mà muốn họ cảm thấy tự hào thực sự vì
đã sánh vai cùng tôi phấn đấu không mệt mỏi trong suốt nhiều năm qua.
Hai
tuần một lần vào thứ Tư, tôi họp với các lãnh đạo và nhân viên có liên
quan để lên kế hoạch làm việc và xử lý các vấn đề tồn tại. Đây là diễn
đàn để mọi người nêu ý kiến đánh giá kết quả công việc trong từng bộ
phận và trao đổi kinh nghiệm để công việc ngày càng phát triển lớn mạnh
hơn.
Công
ty đạt mức tăng trưởng rất tốt, từ 10-30%/năm kể từ sau cuộc khủng
hoảng tài chính 1997, riêng năm 2008 mức tăng trưởng là 50% so với
2007. Do đó, nhiệm vụ của tôi là xác định mục tiêu và trao lại nhiệm vụ
cho người khác đảm nhiệm, chỉ những trường hợp họ không tự giải quyết
được hay không dám quyết định, tôi mới hỗ trợ.
Trong
giai đoạn 2001-2005, mỗi lần họp công ty đều có nhiều vấn đề phải
tranh cãi. Đó là những vấn đề mà Amata thường gặp, như không có đủ diện
tích đất theo yêu cầu của khách hàng, xây dựng không kịp tiến độ, và
chuyện thanh toán tiền bạc. Ba vấn đề này giống như ba căn bệnh bẩm
sinh mà “cậu bé Amata” (khi tôi mới 30 tuổi) thường xuyên mắc phải. Khi
đó, vốn liếng trong tay tôi chỉ có 25 triệu bạt, nhưng tôi phải đầu tư
mua khu đất gần 50 ha, với giá mỗi ha là 1,5 triệu bạt, không kể chi
phí xây dựng hơn 100 triệu bạt nữa.
Đến
nay, sau gần 20 năm (năm 2005, tôi 53 tuổi) Amata vẫn phải chữa trị
ba căn bệnh này. Nếu xét thực tế là nền tảng của công ty bắt đầu từ con
số không thì đây là điều dễ hiểu vì việc đầu tư vào các dự án lớn và
chưa có kinh nghiệm là việc không dễ dàng, nếu không có sự hỗ trợ của
các cổ đông, ngân hàng và những người có liên quan.
Nhân
đây, với tâm niệm “uống nước nhớ nguồn”, tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn
Ngân hàng Nông nghiệp Thái Lan, một cổ đông sáng lập, đã cùng chúng tôi
khai phá mở đường thực hiện dự án này ngay từ đầu năm 1988. Ngân hàng
Nông nghiệp Thái Lan cũng là ngân hàng đầu tiên mở chi nhánh trong Khu
Công nghiệp Amata Nakorn.
Tôi
đã hứa danh dự với ông Narong Srisaan, Chủ tịch Ngân hàng Nông nghiệp
Thái Lan rằng trong vòng 10 năm đầu sẽ không có ngân hàng nào khác đặt
chi nhánh trong Khu Công nghiệp Amata Nakorn, và tôi đã thực hiện đúng
lời hứa mặc dù sau đó Ngân hàng Bangkok, một đối tác lớn và rất quan
trọng của Amata cũng yêu cầu mở chi nhánh trong Khu Công nghiệp Amata
Nakorn, nhưng tôi đành phải từ chối.
Lòng
tốt, sự ủng hộ nhiệt tình trước sau như một của Ngân hàng Nông nghiệp
Thái Lan đối với Amata còn thể hiện trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế
1997. Họ đã cho Amata vay 60 triệu bạt làm vốn lưu động để đứng vững
trong khi bản thân Ngân hàng Nông nghiệp Thái Lan cũng đang khốn đốn,
suýt phải đóng cửa giống như nhiều ngân hàng khác tại Thái Lan lúc bấy
giờ.
Đóng
vai trò trọng tâm trong hoạt động kinh doanh khu công nghiệp là vấn đề
“đất đai”, mà theo nguyên tắc mua-bán thì người mua bao giờ cũng muốn
giá thấp còn người bán bao giờ cũng đưa giá cao. Ngoài ra, việc mua bán
đất đai thường phải qua trung gian môi giới, những nhà đầu cơ kiếm
lời, vì thế việc tìm mua đất để xây dựng khu công nghiệp càng khó khăn
phức tạp hơn. Đặc biệt, khi nhà đầu tư khu công nghiệp ít vốn hay không
có vốn dự trữ thì khó khăn tăng lên gấp bội.
Khi
bạn bắt đầu xây dựng nhà máy, hoặc khi các nhà máy trong khu công
nghiệp đi vào hoạt động thì “ánh sáng mạnh” từ công trường hoặc tiếng
máy móc ầm ĩ thay thế cho “màn đêm tăm tối” trước kia của khu vực nằm
quanh khu công nghiệp làm giá đất tăng lên vùn vụt. Nhiều miếng đất cần
mua để liên thông nhưng không thể mua nổi đành tạo ra những chiếc “lô
cốt” trong khu công nghiệp, cản trở việc quy hoạch và mở rộng khu công
nghiệp. Xử lý các “lô cốt” này như thế nào? Có những chủ đất đòi bán
với giá cắt cổ, cao hơn 200 - 400% giá bình thường, chúng tôi cũng phải
cắn răng mua.
Đây
là vấn đề khó khăn của Amata vì chúng tôi không có nhiều vốn để mua
một lúc cả khu đất lớn ngay từ đầu để phát triển, mà phải làm từng bước
sau khi vốn liếng tích lũy từ lãi tăng lên. Trong khi đó, các khu đất
bao quanh Khu Công nghiệp Amata Nakorn có rất nhiều nhà đầu cơ và những
người trung gian môi giới lao vào mua bán kiếm lời, làm cho giá đất
tăng vọt khiến việc đầu tư không còn khả thi. Nhiều khu công nghiệp
không thể mua đất để mở rộng, đành phải đóng cửa.
Do
đó, việc mua bán đất đai là cả một nghệ thuật, mà tôi và các chuyên
gia như anh Piếc, anh Chairath đáng được nhận bằng “tiến sĩ”. Tôi phải
ngả mũ kính phục hai anh này, vì ai cũng biết việc đi mua đất đai phải
có hai thứ đi liền nhau đó là “tiền” và “sự kiên nhẫn”. Đây quả thật
không phải là một công việc dễ dàng, đôi lúc còn nguy hiểm đến tính
mạng, vì có thể bị ám sát nữa. Vì vậy, có thời gian tôi phải thu xếp để
tăng cường lực lượng bảo vệ cho anh Piếc, đề phòng trường hợp vì đồng
tiền người ta sẵn sàng hại người.
Có
thể nói, việc mua thêm đất đai để mở rộng sau khi khu công nghiệp đã
xây dựng xong và có nhiều nhà máy thành lập là công việc cực kỳ khó
khăn gian khổ. Tôi phải tìm mọi cách để mua được các khu đất liền nhau,
bất kể đó là Khu Công nghiệp Amata Nakorn hay Amata City, nếu không
thì việc mở rộng sẽ gặp khó khăn.
Từ
trải nghiệm trực tiếp trong việc mua bán đất đai, tôi chứng kiến nhiều
người đột nhiên trở thành triệu phú chỉ qua một đêm. Ngược lại, có
nhiều triệu phú trở thành ăn mày cũng chỉ trong chớp mắt. Đất đai làm
cho nhiều người bị phá sản vì “lòng tham không đáy”. Tôi nghĩ mà thấy
buồn lòng.
Việc
mua đất đai và vấn đề tiền vốn luôn luôn là bài toán hóc búa nhất, đau
đầu nhất trong lĩnh vực xây dựng và phát triển các khu công nghiệp. Đó
là một công việc khó khăn nặng nhọc và đôi khi rất nguy hiểm. Nghĩ
lại, tôi cảm thấy tự hào và hài lòng vì sau 20 năm lăn lộn, chúng tôi
đã thành công trong việc biến khu công nghiệp đầu tiên với diện tích
chưa đầy 50 ha thành khu công nghiệp lớn nhất trong khu vực Đông Nam Á
với diện tích trên 6.000 ha.
VIKROM KROMADIT

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét